BÀI VĂN KỂ CHUYỆN ĐỜI THƯỜNG

     
Nội dung1. Cho các đề bài xích tự sự sau:a) kể về một kỉ niệm lưu niệm (được khen, bị chê, gặp gỡ may, chạm mặt rủi, bị hiểu lầm,...).b) kể một chuyện vui ở (như nhận lầm, kém gan,...).c) đề cập về người các bạn mới quen thuộc (do cùng vận động văn nghệ, thể thao mà lại quen, cá tính của bạn,...).d) nói về một cuộc chạm mặt gỡ (đi thăm các chú cỗ đội, gặp gỡ các thiếu niên quá khó,...).đ) nhắc về những thay đổi ở quê em (có điện, tất cả đường, gồm trường mới, cây trồng,…).e) kể về cô giáo (cô giáo) của em (người quan tâm, lo ngại và động viên em học tập tập).g) kể về một người thân của em (ông bà, bố mẹ, anh chị,...).Em hãy tìm kiếm thêm một, nhị đề văn từ bỏ sự cùng một số loại và ghi vào vở.2. Theo dõi quá trình thực hiện nay một đề từ bỏ sự sau đây:Đề bài: “Kể chuyện về ông (hay bà) của em.”Tìm hiểu đềĐề yêu ước kể chuyện đời thường, người thật, bài toán thật. Yêu ước kể về ông của em thì cần kể những vấn đề thể hiện tính tình, phẩm chất của ông, bộc lộ tình cảm yêu mến, kính trọng của em.Phương hướng làm bàiCó thể kể những điều em quan gần kề hoặc nghe thấy. Thoạt đầu reviews chung về ông, cho những người đọc biết ông em là fan thế nào. Tiếp chính là kể một vài việc làm, tính nết, cảm tình của ông đối với mọi bạn trong nhà, tuyệt với em. Không tốt nhất thiết yêu cầu xây dựng thành truyện bao gồm tình tiết, diễn biến bất ngờ như truyện cổ tích, truyện cười, truyện ngụ ngôn, mà lại chỉ nhắc những vấn đề làm, chi tiết cụ thể. Điều chủ quản là những sự việc, cụ thể phải được lựa chọn để thể hiện triệu tập cho một chủ thể nào kia gây ấn tượng, như yêu hoa, thương cháu,... Không được gặp đâu đề cập đó, ghi nhớ gì ghi nấy tạo cho bài văn rời rạc, manh mún, tản mạn.Dàn bàia) Mở bàiGiới thiệu tầm thường về ông em.


Bạn đang xem: Bài văn kể chuyện đời thường

b) Thân bài- Ý thích hợp của ông em:+ Ông ưa thích trồng cây xương rồng;+ con cháu thắc mắc, ông giải thích.- Ông yêu những cháu:+ chăm lo việc học;+ kể chuyện cho những cháu;+ Ông âu yếm sự bình yên cho gia đình.c) Kết bàiNêu tình cảm, ý nghĩ về của em so với ông.Bài làm cho tham khảoÔng em là cán cỗ về hưu, tuổi cao, tóc bạc bẽo và rất hiền.Ông cực kỳ yêu thương phần lớn cây xương dragon nhỏ, đủ một số loại mà ông sẽ xin về với trồng một trong những cái chậu xinh xinh. Ông có một cái xẻng nhỏ như loại thìa; thỉnh thoảng ông xới cây này, tỉa cây nọ, tưới nước đến cây. Lâu lâu gồm có chồi non béo bệu đầy gai bé dại mọc lên, rồi phần đa đoá hoa tí xíu, đỏ hồng nở từng chùm trông vô cùng thích mắt. Nhưng lúc thư thả, ông em nhìn nghía lừng chừng chán các chậu cây đặt thành hàng trên bậc cửa sổ hoặc bên trên giá.Cái Lan, em gái của em, thắc mắc: “Ông ơi, bạn ta trồng hoa hồng, hoa thược dược, hoa cúc hay là trồng cây cầm sang trọng, còn ông thì trồng xương rồng, toàn là gai, chán chết!”.Ông cười, nói: “Cái đẹp thì vô kể loại lắm con cháu ạ, mọi cá nhân thích một thứ. Ông ưng ý xương rồng chính vì nó dễ dàng sống với sống dai. Xương dragon là loại cây sống sinh hoạt sa mạc, dễ dàng bắt rễ trong cát sỏi, dù đất cằn cỗi cố gắng nào nó cũng sống được. Thân xương rồng bao gồm dáng đẹp nhiều vẻ, một vẻ đẹp góc cạnh, xương xẩu, rất tân tiến đó con cháu ạ. Lại còn hoa nó cũng đẹp nữa.”Em xuất xắc đùa, bảo: “Cháu biết rồi, nhà này thì ông chỉ yêu bè bạn xương rồng đấy thôi”. Ông em cười cợt hiền từ, bảo: “Cháu không nên rồi, ông yêu nhất những cháu, ông mong các cháu đẹp với khoẻ tựa như những chồi cây béo phì này, chẳng sâu rầy làm sao xâm sợ được”.Quả thật ông siêu yêu bọn chúng em. Ông chăm lo cái góc học hành của bọn chúng em. Ông treo một chiếc giá để giấy tờ và phân tầng trên cho em, còn tầng bên dưới cho chiếc Lan. Ông theo dõi sự phòng nắp, đơn nhất tự của bọn chúng em. Hễ nhằm sai khu vực là ông sửa lại. Lâu dần em quen với phòng nắp, ao ước tìm trang bị gì thì tìm kiếm ở nơi nào là thấy ngay.Ông thường nhắc chuyện cho cái đó em nghe. Ông em hiểu sách vô cùng nhiều, ông biết không hề ít chuyện. Ông ưng ý nhất là sách nói về nhân loại động vật và thực vật. Ông sưu tầm cho cái đó em các sách nói về cây cối và động vật hoang dã xứ nóng sống Châu Phi, phái mạnh Mĩ hoặc các giống vật ở xứ lạnh, xung quanh năm tuyết phủ. Nhờ có ông mà chúng em biết nhiều, chân trời như rộng được mở thêm ra, đầy thơ mộng.Ông em rất ít ngủ. Tín đồ ta nói tuổi già hay như vậy, quả ko sai. Trong nhà, ông thường xuyên là người ngủ muộn nhất. Ngày ngày ông là người sau cùng kiểm tra lại những cửa đã đóng chưa, thu xếp lại các đồ vật nhằm sai chỗ, rồi new lên nệm đi ngủ. Ông đang dữ gìn cuộc sống thường ngày và sự thận trọng cho bọn chúng em.Nhìn chiếc dáng vận động lặng lẽ, nhẹ nhàng, mái tóc bội nghĩa như cước, nụ cười hiền khô của ông, em hy vọng ông sống lâu, sống mãi như cây xương rồng mà em yêu thương mến.


Xem thêm: Chuyện Tình Của Nữ Sinh Kém Thầy Giáo 16 Tuổi: Cầm Cưa Tán Thầy Năm Lớp 10, Về Chung Một Nhà Sau 3 Năm Yêu

(Bài làm của học tập sinh)Hãy thừa nhận xét:- bài làm bao gồm sát cùng với đề không?- những sự việc nêu ra có xoay quanh chủ thể về bạn ông nhân hậu từ, yêu hoa, yêu con cháu không?3. Lập dàn bài xích cho một đề văn tự sự trong những các đề nêu trên, hoặc viết một bài về tín đồ ông của em.Bài tìm hiểu thêm 1NỤ CƯỜI CỦA MẸVào những ban đêm mùa đông, cơ hội hơi giá buốt thấm qua cửa ngõ sổ khiến bàn tay tôi run lên vày buốt giá, tôi lại nhớ đến các mùa đông năm nào...... Số đông buổi tối ngày đông ấy, gió mùa thổi len qua những những vết bụi tre dày hóc búa rì rào như mong tâm tình với căn nhà lợp rạ đầy lá tre thô rơi. Căn hộ ấy đã ôm ấp mẹ nhỏ tôi, vì chiến tranh mà đã rời xa một phố cổ về với vùng thôn quê này.Trên mẫu bàn tre, mặt ngọn đèn dầu, bà bầu tôi nghiêng làn tóc bên ck vở học trò. Bà bầu tôi là cô giáo, suốt đời chỉ biết làm một nghề: dạy con nít tập đọc, tập viết với tập có tác dụng tính.Tối về tối như thế, tôi thấy chị em tôi ngồi nắn nót viết từng chữ mẫu đầu dòng bởi mực đỏ lên từng cuốn vở học tập trò. Ngày ấy, chưa có những tập sách viết in những hình chấm chấm nhằm học trò tô theo như bây giờ. Bà mẹ tôi hay sử dụng bút chì viết mẫu để nhanh chóng mai học sinh sẽ tô lên đó bởi bút mực.Những tối mùa đông như thế, ngồi học bài bên chị em như một con mèo nhỏ, tôi lắng tai tiếng bút mẹ tôi đưa nhẹ trên trang giấy trắng đều nét thanh, nét đậm. Đôi lúc tôi thấy gợn trong lòng một chút kia tê từ trên đầu ngón tay người mẹ tôi.Thuở ấy làm việc làng quê, người mẹ tôi dạy số đông đứa trẻ em vốn chỉ thân quen mò cua bắt ốc, chăn trâu giảm cỏ. Có những thằng cu đậm chất cá tính và viết xấu quá, những buổi tối người mẹ tôi bảo cả mấy đứa mang đến ngồi bên. Bà mẹ tôi để bàn tay thanh mảnh thả xanh xao cầm lấy bàn tay bé bé dại nhưng đang sớm khô ráp chai sần của rất nhiều thằng cu ấy. Bà mẹ tôi di động cầm tay học trò viết từng nét cong, nét thẳng. Rồi khi buông ra nhằm học trò từ bỏ viết lấy, tôi thấy bà mẹ tôi khẽ mím môi, hơi thở nhẹ hẳn đi, làn tóc như mang theo bàn tay của các em. Đến khi xem lại số đông chữ học trò tròn trịa ngay ngắn, bà bầu tôi khẽ gật đầu. Rồi bà bầu tôi cất tiếng đọc, một giọng thanh thoát nhẹ nhàng để con nít bắt chước theo. Nghe học tập trò đọc, không thấy ngọng nữa, người mẹ tôi mỉm cười cợt trìu quí lắm.Nụ cười ấy bà mẹ tôi sẽ giữ trọn vẹn cho đến lúc bà ra đi mãi mãi.Sau này, đôi lúc viết dứt được đều dòng ngay ngắn, tôi lại thấy ở trên cao xanh xa xa, bà mẹ tôi đang chú ý tôi khẽ gật đầu đồng ý và mỉm mỉm cười trìu thích vô cùng.(Lê Phương Liên)Bài tìm hiểu thêm số 2BÀN TAY YÊU THƯƠNG


Xem thêm: Bộ Đề Thi Giữa Kì 1 Văn 9 2020-2021, Đề Thi Giữa Học Kì 1 Môn Ngữ Văn Lớp 9

Trong một tiết dạy vẽ, cô giáo bảo các em học viên lớp 1 vẽ về điều gì làm những em mê say nhất vào đời. Cô thì thầm nghĩ: “Chắc rồi các em cũng lại vẽ các gói quà, đều li kem hoặc những món đồ chơi, quyển truyện tranh”. Mặc dù vậy cô đã hoàn toàn ngạc nhiên trước một bức ảnh lạ của em học sinh tên là Đắc-gờ-lớt: bức ảnh vẽ 1 bàn tay.Nhưng đây là bàn tay của ai? Cả lớp bị lôi kéo bởi hình ảnh đầy hình tượng này. Một em đoán: “Đó là bàn tay chưng nông dân”. Một em khác cự lại: “Bàn tay không lớn thả ráng này phải là bàn tay của một chưng sĩ phẩu thuật...”. Cô giáo đợi cả lớp giảm xôn xao dần rồi bắt đầu hỏi tác giả. Đắc-gờ-lớt cười cợt ngượng nghịu: “Thưa cô, sẽ là bàn tay của cô ạ!”.Cô giáo ngẩn người. Cô ghi nhớ lại đều phút ra chơi thường dùng bàn tay để dắt Đắc-gờ-lớt cách ra sân, vì chưng em là một trong cô bé bỏng khuyết tật, khuôn mặt không được đáng yêu như các trẻ khác, gia cảnh từ lâu lâm cảnh ngặt nghèo. Cô hốt nhiên hiểu ra, mặc dù cô vẫn thực hiện điều giống như với các em khác nhưng hoá ra đối với Đắc-gờ-lớt, bàn tay cô lại mang ý nghĩa sâu xa, một biểu tượng của tình thương thương.(Theo Quà tặng của cuộc sống, báo Tuổi trẻ em - NXB Trẻ, TP. Hồ Chí Minh, 2001)