BÀI VIẾT SỐ 1

     

Đề 2: cảm nghĩ về thiên nhiên và cuộc sống của con bạn trong thời khắc chuyển mùa (sang thu, sang đông, sang xuân hoặc quý phái hè)

Đề 3: Cảm nghĩa về một người thần yêu thương nhất của anh ý (chị).

Bạn đang xem: Bài viết số 1

Đề 4:Nêu cảm nghĩ rất nổi bật nhất về một mẩu truyện mà anh (chị) đến nay vẫn chẳng thể nào quên như: Chuyện cô gái Nam Xương, loại lược ngà, bố của Xi- mông…

Đề 5:Cảm nghĩ về về một bài xích thơ hoặc một bên thơ.

Bài viết số 1 lớp 10

Đề 1:Cảm nghĩ về của em ngày đầu tiên bước đi vào trường PTTH

Lập dàn bài1) Mở bài xích :Khái quát mắng về phong cảnh ngày khai giảng - ngày đầu bước chân vào trường cấp 3!2) Thân bài xích :a) - cảm giác khi làm lễ khi giảng - bạn mơi bình thường lớp cùng hình hình ảnh của các bạn cùng trường, tuyệt nhất là những các bạn khoá đầu như mình!( kết hợp tự sự, tả cảnh cùng khắc hoạ hình ảnh)b) - miêu tả sơ lược không gian lớp học ngày đầu tiên. - Thầy cô như thế nào? - trọng tâm trạng, cảm xúc của bạn khi học những máu học đầu tiên ( loài kiến thức, môi trường học tập và phương pháp học của cấp cho 3...) - rất có thể sơ lược về ko khi thời điểm tan lớp.3) Kết bài bác :Khái quát tâm trạng trong ngày đầu học cung cấp 3! Nêu cảm xúc về mái trường bắt đầu này!

Bài có tác dụng 1Chắc hẳn trong bọn chúng ta người nào cũng sẽ tất cả riêng cho mình hầu hết khoảnh khắc cạnh tranh quên của quãng đời học tập sinh.Và so với tôi cũng vậy,những ngày tháng chia ly với mái trường cũ để cách vào môi trường thiên nhiên mới,một cánh cửa bắt đầu của đời tôi thiệt sự là khoảng thời gian rất ngắn khó quên.Chia tay với mẫu khăn quàng đỏ,với mái trường cấp cho hai,ngưỡng cửa cung cấp ba đã dần dần đến.Một cảm xúc bồi hồi,là lạ lại tràn về vào tôi.Tôi dè chừng mình được trở về với đông đảo ngày đầu phi vào lớp Một,nhỡ giống như những ngày đầu chập chững cách qua cánh cổng THCS.Cảm giác ấy vẫn nặng nề tả như ngày nào.Cánh cửa trung học phổ thông đã mở ra sau ba tháng hè oi ả.Nơi phía trên giờ so với tôi không quen hoàn toàn.Trường mới,bạn mới,thầy cô mới,cách học bắt đầu và cả một môi trường xung quanh mới.Tôi sẽ đề nghị thích nghi dần,làm quen dần dần với môi trường thiên nhiên mới vì cha năm cuối ở đâysẽ quyết định cuộc đời tôi.Tôi ngẫu nhiên nghĩ rằng đây đang là khoảng thời hạn thật sự gian nan,thử thách vì đó là nơi tôi chỉ ra rằng xa lạ.Nhưng không,ý suy nghĩ ấy dần bị dập tắt lúc tôi mang lại trường thừa nhận lớp,biết thầy cô,bạn bè,lớp học mới.Lúc ấy,tôi mới biết tất cả đều thân thiện như các ngày tôi còn học tập ở những lớp dưới.Mọi thiết bị quả thật thường rất mới,từ quang đãng cảnh,ngôi ngôi trường và đến cả những con người.Thế nhưng tất cả như số đông lưu lại đến tôi đều kí ức về khởi đầu chập chững ấy.Tháng Tám-tháng giao mùa từ thời điểm cuối hạ lịch sự thu-tháng mà hồ hết chùm phượng vĩ chỉ với thưa thớt vài ba nhánh nở muộn.Và cũng là tháng mà chúng tôi đến ngôi trường với những bài học kinh nghiệm đầu tiên.Giờ trên đây tôi vẫn là học viên cấp ba,được khoác trên mình cỗ đồng phục áo white viền xanh phối hợp váy xanh xếp li có vẻ trông tôi con gái tính hơn so với hồi cung cấp 2 mặc quần tây áo trắng.Được mặc cỗ đồng phục new mà trước đó tôi trước đó chưa từng mặc,ngồi ngay gần người bạn tôi chưa từng quen,được học hầu như thầy cô mà giờ đây tôi bắt đầu biết.Những xúc cảm lại trào dâng cạnh tranh tả xẽn lẫn cả nụ cười nhưng hòa vào này lại thoáng chút nỗi buồn.Niềm vui vì tôi vẫn như được trưởng thành hơn và được biết thêm những điều mới mẻ và lạ mắt tử những bài dạy,bài học mới.Nhưng tôi bi tráng vì nơi nào đó tôi thao1ng thấy những người thầy cũ,những người chúng ta cũ với cả đa số lời khuyên thực tình của thầy cô vào trong ngày tôi xuất sắc nghiệp cấp cho 2.Nhưng thời gian có lúc nào dừng lại,nó sẽ âm thầm trôi mãi,trôi mãi không bao giờ dừng.Và tôi vẫn phải nỗ lực để nắm giữ tưng giây,từng phút ấy.Mái trường trung học phổ thông là chỗ tôi chỉ"dừng chân"ở ba năm học. Bố năm quãng thời hạn không phảo là dài nhưng tôi nghĩ thời gian ấy đang đủ để tôi lưu lại giử phần nhiều kỉ niệm đẹp nhất về ngôi trường bắt đầu này.Và chắc rằng tôi vẫn không lúc nào quên được ngày này-ngày trước tiên tôi phi vào ngưỡng cửa ngõ THPT.

Bài làm cho 2

Lần thứ nhất bước qua cánh cổng trường, tôi thấy lòng bản thân bồi hồi, một xúc cảm kì lạ!. Một thứ cảm hứng khó hoàn toàn có thể đặt tên, đó là sự việc ngỡ ngàng, lạ mà quen xen lẫn chút tự hào, hãnh diện. Không còn là cái cảm xúc sợ hãi, nhút nhát oà khóc vào lòng người mẹ như ngày thứ nhất vào lớp 1. Cũng không thể là xúc cảm rụt rè với đa số mơ ước trong sáng rất đỗi ngây thơ khi ngày trước tiên bước vào cung cấp II. Đã bao lần trải qua cái cảm hứng của “ngày trước tiên đi học” tuy nhiên lần này lại khác, một cảm hứng lạ, một xúc cảm mới. Tôi đã cứng cáp hơn trong suy nghĩ, ngoài ra cảm xúc đang nói với cân nhắc của tôi: “Ta đã khủng rồi - 15 tuổi. Bước đi đã chững chạc hơn, để bước vào một môi trường thiên nhiên học tập mới, nhiều khó khăn thách thức đang đón chờ”.Ngôi ngôi trường uy nghiêm trong tầm nhìn của tôi, dẫu vậy thật thân mật như nơi ở thứ hai khi tôi cảm nhận bởi trái tim. Tôi ngoài ra bị trộn vào vào trong sự náo nức, đông vui của bầu không khí ngày trước tiên đến trường. Hầu hết người ai cũng ăn mang đẹp với nghiêm chỉnh, chúng ta học sinh có trên mình chiếc áo trắng trơn khôi cùng với nét khía cạnh rạng rỡ. Thầy cô ân cần, tận tâm chỉ bảo học viên mới về trường, về lớp. Một cảm hứng thật êm ấm len lỏi vào trong dòng cảm giác của tôi. Tất cả đều mớ lạ và độc đáo nhưng thiệt thân thương,...Ý nghĩ về trường, về thầy cô tất cả chút khang khác, gồm chút ngỡ ngàng, kỳ lạ lẫm. Anh em lần đầu tiên chạm mặt mặt, trao nhau sự hoảng sợ ngượng ngùng, thầy cô trao cho học viên sự ấm áp thân thiện. Và rồi tất cả mọi fan sẽ thân thương với nhau, sẽ là một gia đình. Tôi tin là như vậy. Bao gồm từ căn nhà này, là sự bắt đầu của những khó khăn, thách thức mà tôi sẽ buộc phải vượt qua để có được thành công mà tôi luôn luôn mong đợi. Phải rồi, tôi sẽ hiên ngang bước qua phần đa khó khăn, trường đoản cú tin thách thức với mọi thử thách, cố gắng phấn đấu học hành thật tốt.Ô kìa! Bất chợt có tia nắng phản chiếu vào khuôn phương diện tôi rạng rỡ, tràn ngập trong tim và hòa vào không khí ngày thứ nhất đến trường. Buổi tối về nhà, tôi vẫn còn miên man với dòng cảm hứng của ngày đặc biệt quan trọng này, đọc xong xuôi nhật kí đầu tiên vừa viết, tôi nhâm nhẩm giai điệu rất gần gũi trong bài “Ngày thứ nhất đến trường” của ca sĩ Mỹ Tâm: “Lòng ngạc nhiên khi tôi bước vô trường và quanh tôi như trong giấc mơ khoe hương thơm thắm tươi. Mang áo mới như trăm hoa đua nở. Nào ai ơi ai ơi tất cả biết chăng?...”. Tôi cầu sẽ khóa chặt được khoảng thời gian ngắn thiêng liêng của “Ngày đầu tiên” này lại, bởi chiếc khóa yêu thương thương, nhằm rồi đã mãi là ngày đầu tiên đáng ghi nhớ trong cuộc đời tôi.

Bài làm cho 3

Hôm nay, ngôi trường Lam Sơn khai trường năm học mới.Đã 5 năm ta rời xa trường, 5 năm ta khoác quăng quật chiếc áo đồng phục, 5 năm ta không thể được tham gia vào trong ngày tựu ngôi trường nữa. 5 năm với từng nào đổi thay, bao nhiêu biến ráng cuộc đời.Cũng ngày này cách đây 8 năm, ta hệt như các em học sinh đang học tập lớp 10 ngôi trường Lam bây giờ, ngơ ngác lao vào cánh cổng trường. Lần trước tiên ấy, ta thấy trường của ta thật đẹp, thiệt hoành tráng. Ta vui lắm. Phần nhiều thứ thường rất mới lạ, đầy bí hiểm đối cùng với ta, ta ưng ý thú tìm hiểu dần dần. Trường đoản cú những bộ bàn ghế chắc chắn tới loại bảng màu xanh lá cây lần đầu tiên ta thấy. Cả những bạn cùng lớp xinh xắn, hay các cả nhà khóa bên trên chững chạc. Toàn bộ đều đẹp đẹp lắm.Ngày tựu trường đầu tiên của phổ thông cũng là ngày đầu tiên ta mang áo dài. Chiếc áo nhiều năm trắng tinh khôi! Ta như nhỏ quạ hóa công lúc mặc dòng áo ấy bởi lẽ vì ta thấy mình lớn hơn, thướt tha hơn, đã mắt hơn. Dòng áo lâu năm ấy theo ta trong cả 3 năm diện tích lớn và được treo ngay lập tức ngắn vào tủ xống áo của ta trong cả 4 năm đại học. Ta không một lần mang lại mẫu áo ấy khi vào đại học không hẳn vì ta đã bao gồm thêm 2, 3 loại áo dài bắt đầu với nhiều color đẹp hơn. Ta không mặc vày ta vẫn không còn tồn tại được vẻ vô tư, hồn nhiên, không còn tồn tại được vai trung phong hồn trong sạch như khi còn học thêm nữa. Cuộc sống thường ngày sinh viên với phần đông bon chen, mọi khó khăn, va vấp với tương đối nhiều con người khác biệt khiến tâm hồn ta chai sạn, ta bị vương bụi bẩn. Ta thấy mắc cỡ khi phủ lên mình chiếc áo nhiều năm trắng ấy.Ta nghe những em đang học sống trường nói không mê say mặc áo dài, khó chịu khi trong năm này tựu ngôi trường lại phải mặc áo dài. Bên cạnh đó đối với các em, khoác áo dài là một trong những cực hình.Các em đâu biết rằng, về sau các em đang nuối tiếc bởi vì khi sẽ học phổ quát ko dc khoác áo dài mỗi tuần đấy. Nó cũng là một nét văn hóa của ngôi trường Lam để tự hào với anh em khắp địa điểm đó.Có lẽ, đối với các em mặc áo dài là mất tự do, mang áo lâu năm không thời trang bởi những bộ quần áo đầy dạng hình cách. Áo nhiều năm quá solo điệu so với các cái áo khác. Tốt vì những em là thay hệ 9x, các em tiến bộ hơn, những em chối quăng quật vẻ đẹp đối chọi giản, bình thường do chiếc áo dài có lại.Nhưng dù hiện đại tới đâu thì hồn dân tộc bản địa vẫn cần yếu mất đi được đâu!Giờ ta đã hết là học sinh phổ thông, đã chuẩn bị đi làm, nhưng ta luôn nhớ về ngày ta vào trường phổ thông. Đó là ngày thứ nhất ta cho trường được mẹ mang đến và đợi ở cổng trường. Nghe cạnh tranh tin quá, nhưng đó là sự việc thật. Suốt 9 năm đi học, ta ko 1 lần dc bà mẹ hay bố, hoặc ông bà mang đi học. Bố mẹ ta còn bận đón những khóa đào tạo trò vào ngôi trường như thầy ta đang đón ta lúc ấy. Ta vui lắm. Vui do cảm thấy tất cả mẹ cạnh bên trong ngày đầu kinh ngạc ấy, vui vì dù là muộn nhưng mà ta vẫn cảm giác dc hạnh phúc khi có mẹ đưa tới trường như bao bằng hữu khác.Ba năm trung học trải qua thật nhanh, như cơn gió thoảng rồi đọng lại trong giây phút này là ta với một giọt thời hạn rất khẽ. Có phải là "ta trải qua những năm tháng ko ngờ. Vô bốn quá để bây giờ xao xuyến". Giờ cũng vẫn luôn là ngôi trường Lam ấy, cũng vẫn luôn là khung cảnh học tập trò ấy, cũng vãn là đông đảo thế hệ thầy cô cùng bao bằng hữu năm xưa nhưng tất cả giờ chỉ còn là hoài niệm!!!Chưa một lần trở về ngôi trường xưa, chỉ nghe tin về ngôi trường qua anh em và các em khóa sau. Ta nhớ trường, nhớ các bạn cũ, ghi nhớ thầy cô lắm. Ngồi ngẩn ngơ gọi lại đôi vần thơ cũ của Hoàng Nhuận Cầm:"Nỗi lưu giữ chẳng lúc nào nhớ thế.Bạn tất cả nhớ trường, lưu giữ lớp, ghi nhớ tên tôi?"Thèm lắm một giờ trống trường xưa vọng lại!

Bài làm 4

Thế là tôi sẽ vào học ở trường Trung học nhiều được cha tuần. Ba tuần thiệt đầy ấn tượng, bởi mỗi khi bước chân đến lớp, tôi lại mày mò thêm được nhiều điều bất ngờ, độc đáo từ chúng ta bè, từ bỏ ngôi trường new và từ cuộc sống đời thường học sinh Trung học diện tích lớn còn đầy mới mẻ với tôi.

Đã chín lần tôi được dự lễ khai học năm học mới, vậy nhưng trước lễ khai giảng năm nay - năm đồ vật mười, tôi vẫn không khỏi hồi hộp cùng lo lắng. Cha mẹ cũng phải kinh ngạc về sự hồi hộp của tôi, về một đứa vốn đậm chất cá tính và mạnh bạo như tôi mà cũng bối rối như thế. Ko nôn nao sao được lúc niềm mong muốn và mục tiêu phấn đấu của tôi đang trở thành hiện thực. Với tôi, ngôi ngôi trường mới xa lạ đấy tuy thế cũng không còn xa lạ như một cố kỉnh nhân.Suốt bốn năm học tập Trung học cơ sở, ngày nào đến lớp tôi cũng đi qua ngôi trường ấy. Đã nhiều lần tôi tạm dừng để nhìn vào, để mong muốn và để quyết tâm. Từ kế bên cổng, tôi nhận ra sự thay đổi sắc lá của các hàng cây khổng lồ thẳng tắp trong sảnh trường. Ngôi trường cũng mềm dịu hơn cùng với sự thay đổi của dòng sông Hưng Long thân quen thuộc, vị trí mà tất cả lũ trẻ chúng tôi chẳng lạ lẫm gì. Đặc biệt truyền thống lịch sử học tập của phòng trường là điều thu hút đối với bọn chúng tôi. Tôi mơ ước, rồi kiêu hãnh, tự hào lúc được trở thành 1 phần thân yêu của ngôi trường ấy.Lòng tôi vẫn hồi hộp không yên. Gần như môn học tập sẽ khó khăn hơn, có không ít quy định mới trong phòng trường cơ mà tôi vẫn phải nghiêm túc thực hiện. Những thầy cô thì bao gồm khi tôi vẫn quen khuôn mặt nhưng không được trực tiếp học bao giờ, vì thế mà chắc có nhiều điều kỳ lạ lắm! và lại thêm bằng hữu nữa chứ. Có một số trong những bạn học cùng lớp 9 cùng với tôi tuy thế còn biết từng nào là chúng ta mới. Tất cả chơi vui như lớp cũ của chính bản thân mình không? bao gồm đoàn kết cùng thân thiện?... Lại nữa, ai ai cũng bảo học Trung học rộng lớn là quan liêu trọng. Nó bước đệm để bước đầu định hướng đến tương lai. Nắm đấy, đầu óc tôi cứ hoa lên bao nhiêu ý nghĩ. Phần lớn ý nghĩ làm cho tôi canh cánh không yên. Tôi mang theo toàn bộ những xúc cảm tự hào, hãnh diện, hồi hộp, do dự ấy cho trường trong sự kiện khai giảng đầu tiên.Buổi lễ hôm ấy ngắn ngọn mà lại sâu sắc. Tôi quánh biệt tuyệt vời với bài diễn văn của thầy Hiệu trưởng. Tôi lắng nghe và ngấm trọn hầu hết lời của thầy về trọng trách của mỗi học sinh khi được học tập tập tại 1 ngôi trường nhiều truyền thống. Tôi xúc hễ và rưng rưng man mác khi nghe một học viên lớp bắt đầu phát biểu những xúc cảm đầu tiên.Buổi lễ tan, chúng tôi học tức thì những bài học mới. Đúng như công ty chúng tôi cảm nhận, kiến thức và kỹ năng mới, lạ với khá khó. Mặc dù vậy sự chững lại chỉ thấy ở lớp tôi trong buổi học đầu tiên. đều ngày sau đó, quen bạn, thân quen thầy, công ty chúng tôi tự nhiên đã sôi sục hẳn lên. Lớp học tập háo hức với thân trực thuộc chẳng không giống gì khi đã học trong lớp chín.Cuối tuần, chúng tôi ban đầu tham gia lao động. đề nghị góp một cái nào đấy cho ngôi trường mới, ta mới thêm quý thêm yêu. Ngày lao hễ tuần thứ nhất thật là say đắm thú. Sân trường có khá nhiều cây to lớn nên gồm bao nhiêu lá rụng. Hôm trước trời lại bắt đầu mưa bắt buộc lá rụng càng nhiều. Lá ướt lẹp chẹp. Cả lớp mang thanh hao đi cơ mà không cần sử dụng được bèn cứ cố kỉnh thi nhau nhặt lá bằng tay! có cậu con trai hí hửng mang đến bộ quà tặng kèm theo cô nữ giới chiếc lá xoàn thật đẹp, con bạn xúc rượu cồn cảm ơn, chẳng ngờ phía sau mặt lá gồm chú sâu đang ngoan ngoãn ẩn mình. Đám phụ nữ kêu ré lên hại hãi, còn bọn con trai ha hả mỉm cười đắc chí, rồi lại xin lỗi, lại bắt đền bằng những chiếc kẹo thủ sẵn từ ở trong nhà đi! giờ lao động chính vì vậy mà chẳng thấy mệt mỏi nhọc, chỉ thấy vui nhộn, chỉ nghe thấy tiếng cười. Đám đàn ông mới lớn thích “làm anh” trần thế nên chỉ việc một giọng con gái thỏ thẻ “anh ơi” là cả núm Anh, Tuấn Anh, Hải Anh, Ngọc Anh đều trở về và xoắn xuýt. Tôi cũng hân hạnh được tặng một cái brand name mới “Diệp còi”! các trận mỉm cười giòn giã bật ra. Cả lớp vui cùng thân thiện, thêm bó như một mái ấm gia đình nhanh không nói nổi.Những hồi hộp, lo lắng, băn khoăn, kỳ lạ lẫm mau lẹ bị khoả che đi. Không khí tiếp thu kiến thức của lớp tôi ngày dần tốt. Một bí quyết rất tự nhiên và khôn cùng âm thầm, tôi và cậu bạn “hàng xóm” ngồi bên bắt đầu “đua sức” trong học tập tập. Đứa làm sao cũng nỗ lực tìm ra giải mã nhanh nhất, làm bài xích tập khá đầy đủ và đúng mực nhất để đến lớp trao đổi cho nhau và lại học tập thêm ở bạn một điều bắt đầu lạ.Tuổi mười sáu chóng ai oán và cũng cấp tốc vui. New học với mọi người trong nhà tôi cũng chưa thật phát âm hết về hoàn cảnh và tính phương pháp của từng tín đồ trong lớp. Tuy nhiên tôi tin, thời gian sẽ giúp đỡ cả lớp tôi ngày một gắn bó hơn và học tập cùng sẽ tiến bộ hơn. Phần đa ngày đầu ngạc nhiên bước vào trường trung học càng nhiều của tôi là như thế. Đối với tôi, nó đã là phần đông ngày đáng nhớ, là những kỷ niệm và ngọt ngào không thể nào quên.

Bài viết tiên phong hàng đầu lớp 10

Đề 2: cảm giác về thiên nhiên và cuộc sống của con bạn trong thời khắc giao mùa (sang thu, lịch sự đông, quý phái xuân hoặc lịch sự hè)

Nội dung bài bác làm văn này nhờ vào vào việc người viết chọn thời khắc chuyển mùa là thời điểm nào. Mỗi phút chốc giao mùa lại có những dấu hiệu riêng khôn cùng đặc trưng. Theo đó nó cũng mang một giá trị thẩm mỹ riêng. Điều quan trọng đặc biệt là bài bác làm bắt buộc nêu được những nét sắc sảo ấy.

Có thể tìm hiểu thêm một dàn ý tổng quan chung cho loại đề này:

(A) Mở bài:

- mỗi mùa tất cả một nét đẹp riêng và tín đồ ta thường tuyệt xao xuyến độc nhất vô nhị ấy là vào khoảng giao mùa.

- Thời tự khắc ấy thường ra mắt những biến hóa tinh vi không những ở thế giới của thiên nhiên mà còn nghỉ ngơi cả quả đât của nhỏ người.

- cùng với tôi giây khắc giao mùa từ hè sang thu (từ đông sang trọng xuân, xuân sang hạ…) còn lại nhiều tuyệt vời và gợi niềm ham mê hơn cả.

(B) Thân bài:

- cảm giác về thiên nhiên:

+ Nêu các dấu hiệu giao mùa (ví dụ ngày hè sang mùa thu: khí trời non mẻ, ban đêm trời se lạnh không đủ rét để mặc một mẫu áo mùa đông nhưng giá ­ đủ để bạn ta cảm thấy rùng mình, hoa cúc trong số vườn đua nhau nở, sen trong những ao úa tàn…)

+ xúc cảm của bản thân trước những dấu hiệu giao mùa của thiên nhiên (vui, buồn, ghi nhớ nhung về một kỉ niệm tuổi thơ nào đó chẳng hạn…)

- cảm giác về đời sống bé người:

+ tiết điệu cuộc sống đổi khác ra sao? (ồn ã, nhộn nhịp hay tẻ nhạt)

+ bé người: Vui tươi, phấn khởi, hào hứng đợi chờ (sang xuân) giỏi thu mình lại, bi thiết hơn, suy bốn hơn (thu sang trọng đông)…

(C) Kết bài:

Tóm lại, giây phút giao mùa là đầy đủ đợt “trở mình” rất duyên của trời đất.

Cảm nhận các biến gửi lúc giao mùa ấy giúp ta mài sắc đông đảo giác quan, giúp trung tâm hồn ta nhộn nhịp và sắc sảo hơn lên.

* lưu giữ ý:Để làm giỏi đề bài này còn có thể xem thêm ý từ một trong những bài thơ như: quý phái thu của Hữu Thỉnh, Chợ đầu năm mới của Đoàn Văn Cừ, Đây ngày thu tới của Xuân Diệu, bố bài thơ thu của Nguyễn Khuyến…

Bài tham khảo 1

Ngày bé, tôi luôn háo hức mỗi một khi năm mới đến. Nhưng tự nhiên một hôm, tôi nhận ra mái tóc phụ vương đã nháng điểm một vài tua trắng. Từ bỏ đó, tôi đọc rằng bước tiến của thời hạn không nên chỉ tính bởi năm. Tôi ban đầu chú ý hơn đến tháng, đến mùa. Phút giây chuyển mùa bỗng nhiên trở thành một mốc thời gian và lắng đọng trong tôi. Tôi yêu và thích các khi trời đất giao mùa, nhất là khi trời gửi từ mùa hạ sang mùa thu mát mẻ.

Những hạt mưa xuân phất phơ bay, phần nhiều chồi biếc trên cành lá đã điểm cộng những cơn mưa ào ào, xối xả hotline mùa hè… toàn bộ những thay đổi nhiệm color của trời đất ấy đều khiến cho lòng tôi xao động. Và hơn vớ cả, thời xung khắc giao mùa thân hạ cùng thu lúc nào cũng làm cho tôi canh cánh đến kỳ lạ lùng! chắc hẳn rằng bởi tôi yêu mùa thu nhất vào năm, tôi đợi đuc rút như ngóng một người bạn ra đi quay trở lại…

Thu sang thật là vơi nhẹ khi bỗng dưng một ngày ai đó thừa nhận ra, thai trời bên cạnh đó trong hơn, cao với xanh hơn. Chiếc nắng rát bỏng, đổ lửa của ngày hè đã nhẹ đi những lắm. Bên kia, vài đốm lửa thoắt ẩn hiện thân nền lá xanh sẫm của những bác phượng già. Bao gồm phải phượng đang chắt chiu bao nhiêu gió, bao nhiêu nắng, bao nhiêu mưa của hạ để chưng lọc yêu cầu những bông phượng rực đỏ cuối mùa ấy mà lại tạm biệt hạ và để đón thu sang? dọc từ hai dãy phố, sắc bằng lăng đã và đang nhạt màu. Nó không hề ngăn ngắt tím đến nao lòng nữa. Dòng sông trước nhà không còn cuộn lên ngầu đỏ. Chiếc sông trở đề xuất dịu dàng, e ấp như cô nhỏ bé tuổi mười lăm. Toàn bộ giăng giăng bao phủ ngôi nhà rất gần gũi một không gian êm êm, vơi mát, mượt mại, khiến cho ta mỗi một khi thức dậy phần nhiều mang một cảm giác bâng khuâng.

Mới mấy hôm trước đây thôi ai cũng ngại đi xuống đường vì nắng gắt, vì những trận mưa bất bỗng ập xuống không báo trước bao giờ, vì sấm chớp thình lình, nhưng bây giờ ta lại thèm được thong dong đấm đá xe dưới những hàng cây tán rộng. Ta phát hiện những cô bé, cậu nhỏ nhắn ngồi sau lưng mẹ xúng xính, hân hoan. Thì ra nhỏ bé con đang được mẹ dẫn đi sẵn sàng đồ cần sử dụng cho năm học mới. Ôi! mẫu ngày đầu tiên tôi tới trường thoáng vậy mà đang đi tới cả chục năm. Thời gian trôi qua nhanh thật! triền miên trong dòng ký ức, tôi nghe trong hơi gió thoang thoảng hương thơm hoa sữa còn chưa kịp nồng, new chỉ đầy đủ gợi ra các vương vấn dịu êm.

Thu đến, dường như ai ai cũng gượng vơi hơn. Nhịp sống chùng chình hơn, không thể quá ồn ào, hối hả. Gần như công sở, hầu như ngôi trường sau thời điểm tan ca yên ổn ngắt, trầm tư. đầy đủ bến đò, gần như bờ sông, buổi chiều cũng bắt đầu hoang vắng. Trời chiều khá se lạnh. đề nghị chăng chính vì thế mà mọi người chỉ muốn sớm quây quần êm ấm bên dở cơm chiều. Một loáng bâng khuâng, tôi lưu giữ tới lời cha: thời gian chảy trôi, phần đa sự cũng thay đổi thay, cuộc sống thường ngày sẽ tất cả thêm bổ rẽ, hãy tự tra cứu lấy hạnh phúc cho mình. Tôi vẫn băn khoăn “thế nào là hạnh phúc”. Bất chợt tôi quan sát sang bên kia nhỏ phố, một cố gắng bà dừng đẩy xe cộ lăn, kéo ra chiếc ghế con, ngồi xuống ngay mặt cạnh. Ông sẽ nghiêng đầu về phía bà. Bà giở quyển sách hơi dầy, giấy màu nâu xỉn, lừ đừ đọc cùng ông lim dim mắt lắng nghe. Tôi hốt nhiên hiểu rứa nào là hạnh phúc. Niềm hạnh phúc ấy là lúc ta được mãi bình yên bên những tình nhân quý. Niềm hạnh phúc giản đối chọi và bình dân thế thôi.

Trời đất chuyển mùa, lòng ta cũng nao nao từng nào cảm xúc. Ta lưu giữ nhung, nuối tiếc, ta hí hửng, vui tươi… Ta thấy mình hàng ngày thêm từng lớn, thấy mình phải sống thế nào cho có ý nghĩ rộng với bước tiến của nhịp thời gian.

Bài tham khảo 2

Sáng sớm,nhìn qua khung cửa sổ, tôi bỗng nhận thấy sự không giống nhau của bầu trời,của những cơn gió, của rất nhiều hàng phượng già mặt góc phố... Với cả thái độ của rất nhiều người qua con đường nữa,họ vui vẻ lạ thường. Vài ba cơn gió triền miên “lạc bước” vào chống tôi qua khung cửa, đem về tôi một cảm xúc mới mẻ. Nó chưa hẳn là gió của ngày hôm qua, ngày hôm qua, gió vẫn còn oi nồng lắm, vẫn còn mát mẻ lắm, đâu tất cả được lạnh mát như gắng này. Với khi đó, tôi chợt phân biệt sự đổi khác của đất trời, đây chính là thời khắc chuyển mùa từ hạ quý phái thu.

Có lẽ là, tiết trời đã ban đầu chuyển mùa từ vào cuối tháng 6. Mẫu oi nồng, lạnh mát của mùa hè đã ban đầu dịu xuống, ráng vào đó là một trong những bầu trời vào xanh, lộng gió thu sang. đầy đủ cây phượng già đã bắt đầu rụng lá, ngập đỏ cả một bé đường. Trên kia, từng tia nắng nóng đã dần dần nhuộm vàng lên từng sản phẩm cây, tuyệt nền gạch tạo cho một size cảnh mùa thu như vào thơ ca vẫn hay nói đến. Một khung cảnh tuyệt rất đẹp và rất ít thấy!... Và cảm xúc mát mẻ của việc chuyển mùa ấy bước đầu len lỏi vào chổ chính giữa hồn tôi, xóa tan cái nóng bức và khó tính của mùa hạ... Thu đang sáng dẫu vậy dư âm của mùa hạ vẫn còn đấy vương. Phần đông đám mây white lãng đãng như vẫn tồn tại ấm màu nắng của mùa hạ. Đâu kia màu hoa cúc nở rộ thốt nhiên nhuốm đầy không khí hòa vào với quang cảnh thơ ca êm đềm, thơ mộng.

Trên các tán cây, từng lũ chim ban đầu ríu rít đều tiếng kêu cùng hòa vào với việc râm ran của bầy ve sầu. Tôi có cảm xúc không gian quanh tôi bước đầu trải rộng lớn hơn, bao la hơn. Tôi ngước nhìn một lần nữa những đám mây xa, những bầy chim ríu rít rời tán cây phượng cất cánh về tận phương nào cơ mà như thể chúng hiện diện ngay trước mắt tôi. Bất chợt,âm vang của một bài thơ nhưng mà thi sĩ Hữu Thỉnh viết về thời khắc chuyển mùa lại vang lên trong trái tim tôi:

Sông được cơ hội dềnh dàng

Chim ban đầu vội vã

Có đám mây mùa hạ

Vắt nửa bản thân sang thu.

Khi đọc bài thơ ấy, tôi chưa xuất hiện một xúc cảm gì ví dụ nhưng khi đứng trước thời khắc giao mùa thực sự, trung khu hồn tôi lại không khỏi bâng khuâng, xao xuyến kỳ lạ thường!

Mùa hạ dần dần qua đi, và thu sang nuốm chỗ. Những trận mưa ào ạt bước đầu vơi dần, nhường chỗ cho mưa thu mát mẻ, vào lành. Loại sông ngoài xa cũng không hề sục sôi như trong những ngày lũ hạ mà bất chợt trở nên hiền hòa, màu nước trở đề xuất trong hơn, êm dịu hơn. Dưới đường,những người đi mặt đường ai nấy đều cười nói hân hoan như thể chúng ta cũng nhận thấy cái thoải mái và dễ chịu của thời tương khắc giao ngày hạ sang thu. Tiếng cười cợt nói, giờ chim ríu rít, tiếng bầy ve râm ran, giờ lá thô xào xạc, gió khe khẽ... Tất cả tạo nên những âm thanh quen thuộc trong cuộc sống thường ngày nhưng có một xúc cảm man mác, khó tả thấm dần vào lòng người.

Rảo cách nhanh qua bé đường không còn xa lạ sau hồi cảm nhận,nhìn lại tôi vẫn thấy phong cảnh chuyển mùa vẫn vậy, vẫn tuyệt đẹp và hết sức xứng đáng bước vào thơ ca như trong bài xích thơ của thi sĩ Hữu Thỉnh. Về mang đến nhà nhưng xúc cảm man mác trong tâm tôi vẫn còn đó vương lại. Cơn gió thu lại liên hồi “lạc bước” vào chống tôi qua khung cửa sổ. Thật dễ chịu! và tôi chợt nhận ra rằng: tôi mếm mộ sự giao mùa này, thời khắc chuyển mùa từ hạ quý phái thu.

Bài tìm hiểu thêm 3

Bỗng nhận biết hương ổi

Phả vào trong gió se

Sương dùng dắng qua ngõ

Hình như thu đã về

Hạ đang dần qua đi, một mùa thu mới đang tới gần. Trong giây khắc giao ngày hè thu này, đất trời có những biến đưa nhẹ nhàng cơ mà tinh tế. Và trong cả trong đời sống bé người cũng đều có những chuyển biến tinh vi.

Một sớm tinh mơ thức dậy, thấy bầu trời sao cơ mà cao xanh thế. Phần lớn đám mây white thơ thẩn vui chơi cùng làn gió thu se se lạnh: “Tầng mây lửng lơ trời xanh ngắ” (Thu điếu- Nguyễn Khuyến). Một làn gió mát mẻ dễ chịu của mùa thu đang dần thay thế sửa chữa cái oi bức, nóng nực của phần đa hôm hè new qua. Rồi chiều tà buông xuống, thả trung khu hồn mình đi dạo trên con đường đông đúc người xe, tôi chợt phân biệt rằng mọi tiếng ve như vẫn ngơi dần cụ vào đó một phiên bản nhạc du dương vang khắp phố phường: “Hà Nội mùa thu! Cây cơm thừa vàng, cây bàng lá đỏ nằm ở kề bên nhau phố xưa bên cổ mái ngói thâm nâu…”. Cái nắng chói chang của chiều tối hè cũng trốn đâu mất rồi chỉ còn lại những tia nắng nóng thu nhạt nhòa. Làn gió heo mây se lạnh hòa vào hương hoa sữa nồng nàn đem về cho ta một xúc cảm bồi hồi xao xuyến. Đêm mang đến trời tương đối se lạnh, khiến cho người ta bất giác rùng mình. Những cái lá xanh đã ngả dần sắc vàng, thỉnh thoảng gió vô tình thổi khiến cho lá kia giật mình rơi xuống lòng đường.

Trong ao bây giờ, hồ hết bông sen trắng, sen hồng mọi khi một úa tàn, trái lại những nhành hoa cúc trong vườn cửa lại ngày một nở rộ. Trong khoảnh khắc ngày, lòng tôi trỗi lên một cảm hứng bồi hồi xao xuyến. Tôi hẵng còn nhớ, hồi tôi còn bé, vì liên tục bận công tác, nên bố mẹ tôi đến tôi về quê nghỉ ngơi với bà 1 thời gian. Nhà bà có một vườn hoa trồng toàn hoa cúc. Cứ mỗi dịp thu về, hoa cúc thi nhau nở rộ, phủ bí mật cả khu vườn. Lúc ấy, hằng sáng tôi rất nhiều thức dậy từ khôn xiết sớm, thuộc bà ra phía bên ngoài vườn tưới nước, âu yếm cho vườn cửa cúc. Cúc trong vườn bự nhanh lắm, chẳng mấy chốc căn vườn ngập tràn hoa cúc. Bà thường chọn phần lớn bông cúc khô có white color ngà trộn thành trà hoa cúc mang đến tôi uống. Mang lại tận hiện nay tôi vẫn chẳng sao quên được mừi hương dịu dịu từ đầy đủ cốc trà hoa cúc bà trộn ngày nào.

Không tràn trề sức sống như dịp vào xuân, cũng ko sôi động, náo nhiệt tựa như các ngày đầu hạ với chẳng lạnh lẽo lung thu bản thân lại suy bốn giống gần như ngày chớm đông, thu sang mang trong mình 1 vẻ đẹp nhất riêng biêt. Bao gồm chút êm ả và điệu đà như một cô gái yêu kiều đang bước vào tuổi trưởng thành. Giây lát thu quý phái thật giỏi và giữa những giây phút ấy, tôi chợt nhận biết rằng không riêng gì thiên nhiên mới có sự đổi khác mà trong quả đât nội tâm con người cũng đều có những biến chuyển mới. Thu về, mang mang lại ta chút ghi nhớ nhung xao xuyến. ấy là làn sương hạ chùng chình trước ngõ đơn vị ai, nửa mong mỏi đi nửa ước ao ở: “Sương dùng dằng qua ngõ” (Hữu Thỉnh). Ấy là học viên tiếc nuối tạm biệt chuỗi ngày nghỉ hè được tung tăng khắp bến bãi cỏ, được thả diều chăn trâu mỗi buổi chiều,… thu về, cũng mang cho ta cảm giác háo hức mong mỏi chờ. Mong chờ ngày tựu trường, được gặp lại đồng đội thầy cô của cố kỉnh hệ học tập sinh. Với thu về, cũng sở hữu theo gần như nỗi lo toan trăn trở. ấy là mái tóc phụ thân đang bạc bẽo từng ngày, là vầng trán mẹ mọi khi một các nếp nhăn vì chưng lo cho nhỏ cái bước vào năm học tập mới.

Trong giây phút giao ngày hạ sang thu, khu đất trời thiên nhiên như đã “trở mình” một giải pháp duyên dáng. Vai trung phong hồn con fan như cũng “lột xác” nhẹ nhàng. Và tôi mong muốn lắm thu ơi, mau đến đây đi thu:

Thu mang đến đây! Chừ, bắt đầu nói răng?

Chừ đây, ảm đạm giận biết bao ngăn?

Tìm cho đa số cánh hoa đã rụng

Tôi tìm trong hoa chút sắc đẹp tàn!...

(Thu - lưu lại Trong Lư)

Bài xem thêm 4

“Hạ tạ từ khi tháng chín vừa sang

Thu bẽn lẽn như một nữ giới thiếu nữ

Mùa lại hứa hẹn trở về bên trên lối cũ…”

Một khúc giao mùa ngân vang, một chút ít xôn xao kỉ niệm, một khung trời mơ ước tuổi học tập trò. Thu sang trọng với bao điều thú vị, thu ứ đọng trong đôi mắt ai là niềm vui, niềm háo hức, thu ứ đọng trong mắt ai là nỗi muộn phiền, lo toan, trăn trở, thu ứ trong mắt ai là chút vương vấn kí ức, là nỗi nhớ một phút giây giao mùa…

Một sớm mai thức dậy, không hề thấy nắng nóng tinh nghịch lọt qua khe cửa, trốn tìm giữa những “hòn bi ve vào veo” ứ đọng trên cành lá, không thể thấy bầu trời xanh xao gợn mây. Khung trời của một ngày new trắng xoá một màu sắc của sương. Sương tạo cho những ngôi nhà, những khóm tre lào xào lá tương tự nơi sinh hoạt của ông tiên, ông bụt trong số câu chuỵện cổ tích đầy color huyền bí. Sương có lại cảm giác êm ái, quyến rũ và mềm mại trong mắt. Sương làm khung hình run lên vì chưng lạnh. Cơn gió đầu mùa khẽ mơn man nhẹ qua làn da ấm áp, một cảm hứng se lạnh thật cực nhọc tả. Hình như thu đã lướt qua, siêu gần…Phải rồi, hạ đang đưa theo những chùm ổi trĩu quả thơm lừng, phần đa chùm hoa phượng vĩ đỏ rực rộn rã tiếng ve…bao thức trái ngon hạ mang cất như để dành riêng mùa sau. Gió rét mướt đầu mùa chỉ hơi khiến lòng tôi se lại. đông đảo nỗi ghi nhớ từ vào tiềm thức ồ ạt ùa về. Nhớ mùa hè với những chuyến đi đầy vấp ngã ích. Ghi nhớ những con đường thủ đô thơm hương thơm cốm thôn Vòng – loại thức quà lẻ tẻ của khu đất nước, sở hữu trong nó mùi vị mộc mạc, giản dị, lành mạnh của đồng quê nội cỏ An Nam. Nhớ tuyến phố từ Tiên Yên đến thị làng Móng mẫu mà chỉ dẫn viên du lịch gọi là “đặc sản” vì chưng cái ngoằn nghoèo, quanh co của mặt đường một bên là núi, một mặt là vực. Ghi nhớ những tuyến đường ở trung quốc nhiều làn xe cộ và không có bụi lại ít gặp ở Việt Nam… với nhớ không hề ít kỉ niệm đẹp nhất của tuổi học trò. Lưu giữ ngày tựu trường năm kia còn vui chúng ta vui bè, vô bốn hồn nhiên thì giờ chúng ta mới thầy mới với bao bỡ ngỡ, vừa lạ vừa quen. Thời khắc gửi mùa bên cạnh đó đang đến, cái biến đổi thất thường của thời tiết y hệt như tính khí của mấy cô cậu học trò. Hạ không hẳn đã qua, thu không hẳn đã sang, loại chùng chình nửa ngơi nghỉ nửa đi ấy lại đó là cơ hội mang đến những trận mưa ngâu. Chị em tôi kể rất lâu rồi Ông Ngâu, Bà Ngâu là nhị vợ ck nhưng ông trời quán triệt họ làm việc với nhau mà buộc phải cách xa nhì phương trời. Hằng năm, chỉ tất cả dịp này nhị ông bà new được gặp nhau. Ông trời bắc mong vồng nhằm họ được thấy nhau. Tình vợ ck khiến ông Ngâu, bà Ngâu mừng tủi nhưng mà khóc, vừa sung sướng vì niềm hạnh phúc tràn đầy. Vì thế mà tiết trởi đang nắng lại đổ mưa, sau cơn mưa, ước vồng lại hiện hữu bừng sáng như nói lên niềm vui hân hoan của nhì vợ ck Ngâu. Thương hiệu mưa Ngâu tất cả từ đó. Đối cùng với tôi, mưa ngâu khôn xiết đặc biệt, bởi câu chuyện kể về nó y hệt như một thần thoại, giống hệt như một biểu tượng của phần đa giọt nước mắt hạnh phúc, của khát khao tình yêu đôi lứa.

Thu mang đến mà ko ồn ào, náo nhiệt độ như hạ, ko tràn trề sức sống như xuân, ko lạnh lùng, hà khắc như đông. Thu nữ tính và nhân hậu hoà như một cô bé đang lao vào tuổi trưởng thành không còn quá nhiều ngây thơ, đần độn dột. Thời xung khắc giao mùa vướng lại trong bé mắt trẻ thơ là niềm háo hức tới trường, được học hành vui chơi, để lại trong mắt tôi và chúng ta là thú vui được gặp mặt lại nhau sau một mùa hè nghỉ ngơi đầy thú vị, giữ lại trong đôi mắt mỗi họ những cảm xúc diệu kì và sắc sảo về thiên nhiên. Cơ mà thời tương khắc giao mùa lại để lại cho người cha, người bà bầu nỗi lo toan, trằn trọc về ngày tựu ngôi trường của bé trẻ. Đó là dấu chân chim chỗ khoé mắt phụ vương nhọc nhằn từng ngày nuôi con ăn uống học, là mái tóc bạc tình trên đầu người mẹ lo nghĩ từng giờ để bé khôn khủng thành người. Đừng bao giờ nghĩ rằng, bố mẹ chỉ lao đụng vì cuộc sống mưu sinh, vì địa vị hay danh lợi, tiền bạc. Bố mẹ vẫn ngày đêm lo lắng cho con. Dù cha bạn là một người thợ phu hồ hay bà bầu bạn là 1 trong những người bán sản phẩm rong, dù họ gồm là gì thì bọn họ vẫn luôn luôn là bạn che chở, nuôi nấng bạn, cho bạn một cuộc sống, cho bạn một năm học new với không hề thiếu sách bút. Vày thế, đừng lúc nào để cha mẹ buồn nghe chúng ta ?... Trong mẫu se lạnh quanh đó trời, mặc dòng áo chị em mua tôi thấy máu trời thu thật ấm áp, nhưng chúng ta có biết còn bao sinh linh bé dại bé đang không tồn tại áo mặc, song vai vẫn run lên do lạnh – chúng là mọi đứa trẻ em mồ côi, bị quăng quật rơi ra phía bên ngoài lề xã hội. Tôi nên cảm thấy hạnh phúc vì bản thân được mang lại trường, vì gồm biết bao đứa trẻ mơ ước điều ấy mà ko được. Giá bán như trong giây phút giao mùa, tôi gồm một điều cầu thì tôi cầu sao đứa trẻ con nào cũng khá được đi học nhằm cảm nhận niềm vui tới trường, để tình các bạn sẽ sưởi nóng cho rất nhiều tâm hồn lạnh ngắt và non nớt ấy.

Thời tương khắc giao mùa thật đẹp, giữa những giây phút tuyệt đối này, tôi thấy mình dường như đang lớn lên. Tôi thấy thương thân phụ những ngày buộc phải làm ca đêm, mẫu se lạnh lẽo của gió ban ngày thì đêm về lạnh vội vàng bội, khí hậu giao mùa khiến phụ thân tôi mức độ khoẻ giảm đi nhiều. Tôi thấy thương bà bầu phải thao tác suốt ngày, người mẹ hay căng thẳng mà có những lúc vô tâm tôi chẳng hỏi han rước một lời. Tôi thương các lắm sự vất vả của phụ huynh vì tôi. Tôi thấy mình cần phải cố gắng học tập để không phụ công thân phụ mẹ. Hãy cùng nói: Xin bố mẹ hãy tin tưởng vào con!

Thiên nhiên cùng đời sinh sống con người trong thời khắc giao mùa sang thu thật dịu nhàng, nó hệt như một cơn gió lướt qua trọng tâm hồn mang theo lá vàng rơi đầy hiên với rơi đầy bên trên những con đường tới lớp, sở hữu theo bầu trời thu xanh ngắt như cao hơn, nước thu trong xanh như sâu hơn, có theo ngày khai trường lấp lánh lung linh niềm vui. Trong cuộc sống hối hả từng ngày, một chút cảm nhận về chốc lát giao mùa cũng khiến tôi và bạn thấy cuộc sống đời thường thật hay vời.

“Cuối tuyến đường ta gõ cửa ngõ mùa thu

Xin mượn khúc dịu dàng ru kí ức

Để tương lai sống cùng với gì là thực

Để thấy yêu hơn mỗi khúc giao mùa…”

Bài xem thêm 5

Một khúc giao mùa ngân vang, một chút ít xôn xao kỉ niệm, một size trời mơ ước tuổi học trò. Thu sang trọng với bao điều thú vị, thu đọng trong đôi mắt ai là niềm vui, niềm háo hức, thu đọng trong đôi mắt ai là nỗi muộn phiền, lo toan, trăn trở, thu ứ trong đôi mắt ai là chút vấn vương kí ức, là nỗi lưu giữ một khoảnh khắc giao mùa…

Một mau chóng mai thức dậy, không thể thấy nắng tinh nghịch lọt qua khe cửa, trốn tìm trong những “hòn bi ve vào veo” đọng trên cành lá, không hề thấy bầu trời xanh biếc gợn mây. Form trời của một ngày mới trắng xoá một màu của sương. Sương tạo nên những ngôi nhà, mọi khóm tre xạc xào lá tương tự nơi sinh sống của ông tiên, ông bụt trong số câu chuỵện cổ tích đầy color huyền bí. Sương có lại cảm giác êm ái, mềm mịn trong mắt. Sương làm cơ thể run lên vày lạnh. Cơn gió đầu mùa khẽ mơn man dịu qua làn da ấm áp, một cảm hứng se lạnh lẽo thật cực nhọc tả. Dường như thu đã lướt qua, rất gần…Phải rồi, hạ đang đưa theo những chùm ổi trĩu quả thơm lừng, các chùm hoa phượng vĩ đỏ rực rộn rã tiếng ve…bao thức trái ngon hạ mang cất như để dành riêng mùa sau. Gió rét đầu mùa chỉ hơi khiến lòng tôi se lại. Phần đa nỗi nhớ từ vào tiềm thức ồ ạt ùa về. Nhớ mùa hè với những chuyến du ngoạn đầy bổ ích. Ghi nhớ những bé đường hà nội thủ đô thơm hương thơm cốm xã Vòng – loại thức quà riêng biệt của đất nước, mang trong nó hương vị mộc mạc, giản dị, trong mát của đồng quê nội cỏ An Nam. Nhớ con đường từ Tiên Yên đến thị buôn bản Móng mẫu mà giải đáp viên du ngoạn gọi là “đặc sản” bởi cái ngoằn nghoèo, quanh co của con đường một bên là núi, một mặt là vực. Ghi nhớ những con đường ở trung quốc nhiều làn xe cộ và không có bụi lại ít gặp mặt ở Việt Nam… và nhớ không hề ít kỉ niệm đẹp của tuổi học tập trò. Nhớ ngày tựu trường năm kia còn vui bạn vui bè, vô tứ hồn nhiên thì giờ bạn mới thầy new với bao bỡ ngỡ, vừa kỳ lạ vừa quen. Thời khắc đưa mùa hình như đang đến, cái biến hóa thất thường xuyên của thời tiết y như tính khí của mấy cô cậu học trò. Hạ chưa hẳn đã qua, thu không hẳn đã sang, dòng chùng chình nửa ngơi nghỉ nửa đi ấy lại đó là cơ hội mang lại những cơn mưa ngâu. Người mẹ tôi kể xa xưa Ông Ngâu, Bà Ngâu là hai vợ ck nhưng ông trời quán triệt họ sống với nhau mà buộc phải cách xa hai phương trời. Hằng năm, chỉ tất cả dịp này hai ông bà new được chạm chán nhau. Ông trời bắc ước vồng nhằm họ được thấy nhau. Tình vợ ông xã khiến ông Ngâu, bà Ngâu mừng tủi nhưng khóc, vừa vui tươi vì hạnh phúc tràn đầy. Vì vậy mà máu trởi sẽ nắng lại đổ mưa, sau cơn mưa, cầu vồng lại hiện lên bừng sáng như nói lên nụ cười hân hoan của nhì vợ ông xã Ngâu. Thương hiệu mưa Ngâu có từ đó. Đối cùng với tôi, mưa ngâu vô cùng đặc biệt, bởi mẩu truyện kể về nó giống hệt như một thần thoại, hệt như một biểu tượng của số đông giọt nước mắt hạnh phúc, của khao khát tình yêu đôi lứa.

Xem thêm: Giải Bài 100 Trang 49 Sgk Toán 7 Tập 1, Bài 100 Trang 49 Toán 7 Tập 1

Thu cho mà ko ồn ào, náo nhiệt như hạ, ko tràn trề sức sống như xuân, ko lạnh lùng, khắc nghiệt như đông. Thu nữ tính và hiền hậu hoà như một cô bé đang lao vào tuổi cứng cáp không còn rất nhiều ngây thơ, gàn dột. Thời khắc giao mùa giữ lại trong bé mắt trẻ thơ là niềm hồi hộp tới trường, được học tập vui chơi, để lại trong mắt tôi và bạn là nụ cười được gặp gỡ lại nhau sau một mùa hè nghỉ ngơi đầy thú vị, vướng lại trong đôi mắt mỗi họ những cảm giác diệu kì và sắc sảo về thiên nhiên. Mà lại thời tương khắc giao mùa lại để lại cho những người cha, người bà bầu nỗi lo toan, trăn trở về ngày tựu trường của nhỏ trẻ. Đó là lốt chân chim chỗ khoé mắt phụ vương nhọc nhằn từng ngày một nuôi con ăn học, là mái tóc bạc bẽo trên đầu người mẹ lo nghĩ từng giờ để nhỏ khôn to thành người. Đừng lúc nào nghĩ rằng, bố mẹ chỉ lao rượu cồn vì cuộc sống đời thường mưu sinh, vì vị thế hay danh lợi, chi phí bạc. Cha mẹ vẫn ngày đêm lo ngại cho con. Dù phụ thân bạn là một người thợ phu hồ hay bà mẹ bạn là một người bán sản phẩm rong, mặc dù họ gồm là gì thì họ vẫn luôn luôn là fan che chở, nuôi nấng bạn, cho chính mình một cuộc sống, cho mình một năm học mới với rất đầy đủ sách bút. Bởi vì thế, đừng lúc nào để cha mẹ buồn nghe bạn ?... Trong mẫu se lạnh không tính trời, mặc loại áo chị em mua tôi thấy tiết trời thu thật nóng áp, nhưng bạn có biết còn bao sinh linh bé dại bé đang không tồn tại áo mặc, song vai sẽ run lên bởi vì lạnh – chúng là đầy đủ đứa trẻ mồ côi, bị vứt rơi ra bên ngoài lề làng mạc hội. Tôi đề xuất cảm thấy hạnh phúc vì mình được mang lại trường, vì có biết bao đứa con trẻ mơ ước điều ấy mà ko được. Giá bán như trong khoảnh khắc giao mùa, tôi có một điều mong thì tôi ước sao đứa trẻ nào cũng khá được đi học để cảm nhận thú vui tới trường, nhằm tình các bạn sẽ sưởi ấm cho hầu hết tâm hồn lạnh lẽo và non nớt ấy.

Thời xung khắc giao mùa thiệt đẹp, giữa những giây phút tuyệt vời nhất này, tôi thấy mình bên cạnh đó đang mập lên. Tôi thấy thương thân phụ những ngày cần làm ca đêm, loại se giá buốt của gió buổi ngày thì đêm về lạnh vội vàng bội, thời tiết giao mùa khiến phụ thân tôi mức độ khoẻ giảm sút nhiều. Tôi thấy thương bà bầu phải làm việc suốt ngày, mẹ hay căng thẳng mệt mỏi mà có lúc vô trung ương tôi chẳng hỏi han rước một lời. Tôi thương các lắm sự vất vả của bố mẹ vì tôi. Tôi thấy mình buộc phải phải cố gắng học tập để không phụ công thân phụ mẹ. Hãy thuộc nói: Xin bố mẹ hãy tin yêu vào con!

Bài viết hàng đầu lớp 10

Đề 3: Cảm nghĩa về một fan thần yêu thương nhất của anh ấy (chị).

Cảm nghĩ về về mẹ, cha, các bạn bè…đều rất có thể xây dựng một cha cục bài viết giống nhau, chỉ khác nội dung các ý. Dưới đây là một dàn bài nêu cảm xúc về mẹ.

(A) Mở bài:

- lựa chọn 1 câu ca dao, câu nói, câu hát…về bà bầu để vào đề (mở bài xích gián tiếp):

Công phụ thân như núi Thái Sơn

Nghĩa mẹ như nước trong mối cung cấp chảy ra

“Tình mẹ mênh mông như biển thái bình dạt dào…”.

- Tình bà bầu như núi cao, biển khơi rộng, sông sâu. Mẹ to con mà gần gũi và yêu thương trở thành mấy. Mẹ không chỉ có là tuổi thơ với phần đa câu hát ru ngọt ngào dịu dàng êm ả mà mẹ còn là cây cao trơn cả che chắn cho suốt cuộc sống bé nhỏ dại của con.

(B) Thân bài xích :

- mô tả những nét tuyệt hảo về vẻ vẻ ngoài của bà mẹ (dáng người, khuôn mặt,, song mắt, đôi tay …). Toàn bộ gợi lên những ấn tượng của em về mẹ: bà bầu hiền hoà, thân thương và nhiều yêu thương.

- Cảm nhận thông thường về cuộc sống thường ngày và các bước hàng ngày của mẹ: bà mẹ đảm đang dỡ vát, mặc dù bận trăm công ngàn câu hỏi (việc đồng áng hay câu hỏi cơ quan), bà mẹ vẫn chăm chút lo lắng chu đáo cuộc sống của cả gia đình (lo bữa ăn, giấc ngủ, lo cho con cháu học bài…). Cuộc sống đời thường của mẹ thông thường và siêu giản 1-1 nhưng có là 1 trong sự mất mát cao cả.

- đầy đủ tình cảm riêng của mẹ đối với em: Là con út… em được chiều chuộng chú tâm nhiều hơn. Nhưng ngoài ra mẹ còn khuyên bảo rất nhiều. Và hơn thế nữa chính mẹ là tấm gương sáng về kiểu cách ứng xử giao tiếp, về nghị lực để bọn chúng em noi theo.

- Lời tự nhủ của bản thân: nỗ lực học tập để gia công hài lòng phụ vương mẹ. Làm các việc xuất sắc để xứng danh với mọi gì bà bầu đã hi sinh cho cả gia đình.

(C) Kết bài:

+ mẹ là nguồn vui là tia nắng diệu kì soi con đường cho cuộc đời của muỗi bọn chúng ta.

+ bà bầu là nghị lực nhằm ta phấn đấu.

Bài xem thêm 1

Mỗi lần trời trở rét mướt là nội của tớ lại đau. Như các lần còn ở dưới quê, lần này cũng thế, tôi ngồi cạnh vừa đề cập chuyện vừa bóp chân mang lại nội. Thỉnh thoảng, nội mở mắt nhìn tôi cười khôn xiết hiền từ.

Năm tuổi, từ tỉnh thành tôi về quê sống với nội theo yêu mong của bố. Cha tôi nói, nội ở quê 1 mình buồn lắm, không có bất kì ai trò chuyện lúc thong dong rỗi, cũng tội. Ráng là tôi chuyển hẳn về sống làm việc quê. Căn nhà nhỏ tự dưng tất cả hai bà cháu. đa số lúc đi chợ xa, nội giữ hộ tôi sang bên nhà hàng xóm. Mặc dù là con gái nhưng tính tôi thì nghịch hệt đàn ông nên mỗi lúc tôi tung tăng, chạy nhảy với lũ các bạn trong xóm về là nội lại phải lôi ngay lập tức tôi đi tắm. Tôi ghét tắm vậy cho nên mỗi lần do đó chẳng không giống nào tôi đang hành nội. Các lúc rảnh rỗi rang, nội lại kể đến tôi nghe những mẩu chuyện cổ tích. Chuyện cô Tấm hiền hậu lành, Thạch sinh dũng cảm, chuyện thằng Lý Thông nghỉ ngơi ác… Sau những lần như thế, nội lại răn dạy tôi: sau này lớn lên cháu đề nghị chăm chỉ, hiền khô lành, giỏi bụng. Có vậy, cháu mới được không ít người yêu thương mến.

Những ngày tháng sinh hoạt quê, nội thường nhờ một anh láng giềng sang dạy dỗ chữ mang lại tôi. Buổi tối, tôi thường hại ma, chốn không học bài xích đi ngủ sớm. Nội kiên nhẫn thắp đèn thức thuộc tôi. Nội nói: rèn nét chữ cũng chính là rèn nết tín đồ cháu ạ! nạm là tôi lại hùi hụi ngồi tập viết. Nhưng cũng chính vì thế mà bây giờ tôi buộc phải cảm ơn bà bởi nếu không có những hôm bởi vậy thì chữ tôi chắc bây chừ xấu lắm. Và đặc biệt quan trọng hơn là nhân phương pháp tôi vẫn ra sao?

Năm ấy, mẹ tôi sinh thêm em bé. Khi em cứng cáp, cha về quê nội. Bố ở lại thăm bà mấy bữa, sửa lại sản phẩm rào, lợp lại ngói mang lại bà. Tới ngày sẵn sàng lên thành phố, ba bảo tôi lên trên ấy mấy bữa để giúp mẹ tôi chăm lo em khi cha đi công tác. Tôi không muốn rời xa nội, mà lại nội cứ dỗ dành tôi lên trên ấy với chị em ít ngày rồi trở lại. Cầm cố là tôi lại về thành phố. Lúc tía đi công tác làm việc vừa kết thúc cũng là thời điểm tôi mang đến tuổi phải bước đi đến lớp. Ở quê nội trường học hết sức xa, nội lại già với yếu đề nghị bố ra quyết định tôi không về quê nữa. Tôi đã ở lại cùng học sống đây. Tôi đành chấp nhận. Tôi yêu thương nội lắm, hình hình ảnh nội luôn hiện lên trong lòng trí của tôi – một fan bà hiền đức từ, nhân hậu. Suốt trong những năm xa nội tôi luôn tự hỏi: đo đắn nội có biến đổi nhiều không? Tôi mong đặt mang lại nội mặt hàng loạt thắc mắc để thể hiện niềm khát khao được trở lại viếng thăm nội của tôi.

Tôi học ở tp đến năm lớp bảy thì tía đón hẳn nội ra sinh sống với công ty tôi. Ngày đón nội, tôi theo bố mãi ra ga. Tôi phấn kích lắm. Tôi cứ mơ màng tưởng tượng về nội. Tuy thế khi nội bước ra khỏi toa tàu, tôi không thể cố kỉnh được hai dòng nước mắt. Nội sẽ già hơn tương đối nhiều so với sự tưởng tượng của tôi. Sườn lưng nội đang còng rạp xuống, domain authority mặt nhăn nheo, duy chỉ có ánh nhìn và thú vui của nội là không gắng đổi. Nó vẫn gợi sự hiền từ và hiền từ như xưa.

Những hôm sau đó, tôi không che nổi sự vui tươi vì được sống trong tầm tay yêu dấu của nội. Tuy nhiên nội thì dường như khó khăn để triển khai quen với cuộc sống mà tôi biết là nội không trọn vẹn mong muốn. Bố cũng tương tự tôi siêu hiểu điều này nên liên tục an ủi nội. Lâu dần, nội sẽ quen cùng sống vui hơn.

Giờ đây, tôi thực thụ vô cùng hạnh phúc vì chưa phải xa nội nữa. Nội ơi! Giờ nhỏ đã lớn, bé đã học Trung học tập phổ thông. Con đã dần hiểu được đầy đủ lời dạy dỗ của nội khi xưa về bài toán rèn giũa nết người. Con sẽ làm cho nội vui trong suốt quãng đời từ trên đây của nội. Ao ước sao những vấn đề làm của con sẽ có tác dụng vơi đi gần như nhọc nhằn của nội lúc xưa.

Bài tìm hiểu thêm 2

Trong cuộc sống đời thường hàng ngày, tất cả biết bao nhiêu bạn đáng để chúng ta thương yêu thương và để nhiều tình cảm. Tuy thế đã khi nào bạn nghĩ về rằng, người thân trong gia đình yêu nhất của người sử dụng là ai chưa? với đa số người câu vấn đáp ấy rất có thể là ông bà, là mẹ, là cả nhà hoặc cũng rất có thể là đồng đội chẳng hạn. Còn riêng tôi, hình ảnh người tía sẽ mãi mãi là ngọn lửa thiêng liêng, sưởi ấm tâm hồn tôi mãi tận sau này.

Bố tôi rủi ro mắn như những người bọn ông khác. Vào suốt cuộc đời bố chắc rằng không khi nào được sống trong sự sung sướng, vui vẻ. Tứ mươi tuổi khi chưa đi được nửa chặng đời người, cha đã đề nghị sống chung với bao nhiêu bệnh tật: Đầu tiên kia chỉ là phần lớn cơn nhức dạ dày, rồi tiếp đến lại xuất hiện thêm nhiều đổi thay chứng. Trước đây, khi còn khỏe mạnh, khi nào bố cũng rất phong độ.

Thế dẫu vậy bây giờ, vẻ đẹp nhất ấy ngoài ra đã dần đổi thay: Thay do những cánh tay cuồn cuộn bắp, giờ đây chỉ còn là 1 dáng người nhỏ xíu gầy, teo teo. Đôi đôi mắt sâu dưới hàng lông mi rậm, hai gò má cao cao lại dần nổi lên ở trên khuôn mặt sạm black vì sương gió. Mặc dù vậy, mắc bệnh không thể làm mất đi đi tính cách phía bên trong của bố, bố luôn là một người đầy nghị lực, giàu tự tin và hết lòng thương yêu gia đình.

Gia đình tôi không tương đối giả, mọi giá cả trong gia đình đều nhờ vào vào đồng tiền bố mẹ kiếm được hàng ngày. Dù căn bệnh tật, nhỏ xíu đau nhưng tía chưa khi nào chịu đầu sản phẩm số mệnh. Bố cố gắng vượt lên phần đa cơn nhức quằn quại để gia công yên lòng mọi bạn trong gia đình, cố gắng kiếm tiền cân sức lao động của bản thân từ nghề xe lai.

Hàng ngày, ba phải đi làm từ những lúc sáng sớm cho tới lúc phương diện trời đã vấp ngã bóng trường đoản cú lâu. Mái tóc bố đã dần dần bạc đi trong sương sớm. Quá trình ấy rất thuận tiện với phần đông người thông thường nhưng với ba nó rất trở ngại và gian khổ. Bây giờ có các lúc đề nghị chở khách đi đường xa, con đường sốc thì những cơn nhức dạ dạy của cha lại tái phát.

Và cả những ngày thời tiết cố kỉnh đổi, có những trưa hè nắng to nhiệt độ tới 38-48 độ C, hay phần nhiều ngày mưa ngâu rả rích cả mon 7, mon 8, rồi cả những về tối mùa đông lạnh giá, tía vẫn cố gắng đứng dưới những bóng cây kia ao ước khách qua đường. Tôi luôn tự hào với hãnh diện với đa số người khi đã đạt được một người tía giàu đức hy sinh, chịu thương, chuyên cần như vậy.

Nhưng tất cả phải đâu bởi thế là xong. Hàng ngày bố đứng vậy nên thì lúc trở về những cơn đau quằn quại lại quấy rầy và hành hạ bố. Chú ý khuôn mặt bố nhăn nhó lại, gần như cơn đau vật vã mà ba phải chịu đựng, tôi chỉ biết òa lên nhưng khóc. Chú ý thấy cha như vậy, lòng tôi như quặn đau nhức hơn gấp trăm ngàn lần. Bố ơi, giá như con có thể mang đều cơn đau đó vào mình vắt cho bố, giá chỉ như con có thể giúp cha kiếm tiền thì tuyệt biết mấy? Nếu có tác dụng được gì cho tía vào lúc này để bố được vui hơn, bé sẽ có tác dụng tất cả, tía hãy nói cho con được không?

Những dịp ấy, tôi chỉ biết ôm bố, xoa dầu mang lại bố, tôi chỉ hy vọng với ba đừng đi làm nữa, tôi có thể nghỉ học, bởi vậy sẽ tiết kiệm ngân sách và chi phí được ngân sách chi tiêu cho gia đình, tôi hoàn toàn có thể kiếm được tiền với chữa bệnh dịch cho bố. Cơ mà nếu nhắc đến điều đó chắc chắn là là bố sẽ bi thương và thất vọng ở tôi nhiều lắm.

Bố luôn nói rằng bố sẽ luôn luôn chiến đấu. Chiến đấu cho tới những chút sức lực cuối cùng để có thể nuôi công ty chúng tôi ăn học thành người. Cha rất lưu ý đến việc học tập của chúng tôi. Thời trước bố học rất giỏi nhưng đơn vị nghèo cha phải nghỉ ngơi học. Vào từng tối, khi còn nỗ lực đi lại được, bố luôn luôn bày dạy mang lại mấy bà bầu học bài.

Trong các bữa cơm tía thường nhắc shop chúng tôi cách sống, biện pháp làm người làm sao để cho phải đạo. Tôi phục tía lắm, cha thuộc mặt hàng mấy ngàn câu Kiều, hàng trăm câu châm ngôn, danh ngôn nổi tiếng…

Chính vị vậy, tôi luôn cố gắng tự giác học tập. Tôi sẽ làm cho một chưng sĩ cùng sẽ chữa bệnh dịch cho bố, đã kiếm tiền nhằm phụng dưỡng cha và đi tiếp những bước đường dở dang trong TS của bố. Tôi luôn biết ơn tía rất nhiều, ba đã dành cho tôi một con phố sáng ngời, bởi vì đó là con phố của học tập vấn, chứ chưa phải là tuyến đường đen về tối của chi phí bạc. Tôi sẽ luôn lấy hầu như lời tía dạy để sống, lấy ba là gương sáng để noi theo.

Và tôi khâm phục không những bởi bố là 1 trong những người xuất sắc giang, là 1 trong người cao cả, đứng đắn, lòng kiên trì chăm chỉ mà còn bởi giải pháp sống lạc quan, vô tứ của bố. Tuy vậy những thời gian thư thả của bố sót lại rất không nhiều nhưng bố vẫn trồng và quan tâm khu sân vườn trước nhà làm cho nó khi nào cũng xanh tươi.

Những giỏ phong lan có bao giờ bố quên mang đến uống nước vào mỗi buổi sáng; phần đa cây thiết ngọc lan có khi nào mang trên mình một chiếc lá héo nào? đa số cây hoa lan, hoa lài có bao giờ không tỏa mùi thơm ngát đâu? Bởi đằng sau nó luôn luôn có một bàn tay ấm áp chở che, chuyên sóc, không những yêu hoa mà ba còn vô cùng thích nuôi đụng vật.

Tuy công ty tôi lúc nào cũng gồm hai chú chó con và một chú mèo và có những lúc bố còn đem đến những chiếc lồng chim rất đẹp nữa. Cùng hơn thế, vào suốt hơn năm năm trời chung sống với căn bệnh tật, tôi chưa lúc nào nghe bố nói tới cái chết, nhưng điều này không đồng nghĩa với việc trốn kiêng sự thật, bố luôn đương đầu với tử thần”, bố luôn luôn dành thời gian để có thể làm được tất cả mọi vấn đề khi chưa quá muộn.

Nhưng cuộc sống bố lúc nào cũng đầy nhức khổ, khi nhưng cả mái ấm gia đình đã dần khá lên, khi những chị tôi đã có thể kiếm tiền, thì bố lại bỏ bà mẹ tôi, quăng quật mẹ, bỏ gia đình này để ra đi về thế giới bên kia. Bố đi về một địa điểm rất xa nhưng mà không khi nào được gặp gỡ lại. Bây giờ khi tôi vấp váp ngã, tôi sẽ yêu cầu tự đứng lên và đi tiếp bởi đôi chân của mình, bởi ba đi xa, sẽ không hề ai nâng đỡ, che chở, khích lệ tôi nữa.

Bố gồm biết chăng khu vực đây con đơn độc buồn tủi một mình không? tại sao nỡ bỏ con ở lại cơ mà đi hả bố? Nhưng con cũng cảm ơn bố, ba đã cho con thêm một bài học kinh nghiệm nữa, đó đó là trong cuộc sống thường ngày hàng ngày, bọn họ hãy trân trọng hầu như gì sẽ có, hãy yêu thương thương những người dân xung quanh mình hơn, và quan trọng hãy quan liêu tâm, quan tâm cho cha của mình, tha thứ mang lại bố, khi bố nóng giận cùng nỡ mắng mình vì bố luôn luôn là tình nhân thương duy nhất của bọn chúng ta.

Bố ra đi, đi cho một quả đât khác, ở nơi đó ba sẽ không còn bệnh tật, đã thoát khỏi cuộc sống đời thường thương đau này. Và ba hãy im tâm, con sẽ luôn luôn nhớ phần lớn lời dạy của bố, sẽ luôn luôn thương yêu, kính trọng biết ơn bố, đã sống theo gương sáng mà ba đã rọi con đường cho nhỏ đi. Hình hình ảnh của cha sẽ luôn luôn ấp ủ trong lòng con. đông đảo kỷ niệm, mọi tình cảm bố dành cho con, nhỏ sẽ ôm ấp, trân trọng, nó như chủ yếu linh hồn của mình.

Xem thêm: Các Bài Toán Chuyển Động Lớp 5, Server Error

Bài tham khảo 3

Thế cơ mà đã nhì năm tính từ lúc ngày ông ra đi, cấp tốc thật. Thời gian không thể xóa đi kỉ niệm về ông, về tình cảm ông dành cho cháu, phần lớn ngày tháng sáng chóe khi mà cháu chưa mất ông nhưng lại nó đã và đang xóa đi phần làm sao nỗi đau, nỗi nhớ và lòng xót xa của cháu. Ôn sẽ ra đi thật dịu nhàng với thanh thản, tưởng chừng như chỉ là 1 trong giấc mơ, cơ mà nào tất cả phải và nỗi đau lại quặn thắt trong lòng.

Nhưng thôi, khi nhắc về ông, ko nên kể tới những nỗi buồn, bởi nhắc tới ông là nhắc đến một tấm gương sáng sủa ngời về nghị lực, ý chí thừa lên trên khó khăn và sản xuất đó là một trong những tài n