Dàn ý kể về một lần em mắc lỗi khiến thầy cô giáo buồn

     
- Chọn bài bác -Kể về một vấn đề em đã làm cho khiến phụ huynh vui lòng năm 2021 (dàn ý - 5 mẫu)Kể lại kỉ niệm đáng nhớ với người thân trong gia đình năm 2021 (dàn ý - 5 mẫu)Kể về một kỉ niệm xứng đáng nhớ đối với một loài vật nuôi mà em yêu thích (dàn ý - 5 mẫu)Kể về một lượt em mắc khuyết điểm khiến thầy, cô giáo bi tráng năm 2021 (dàn ý - 5 mẫu)

Đề bài: đề cập về một lượt em mắc khuyết điểm khiến thầy, cô giáo buồn.

Bạn đang xem: Dàn ý kể về một lần em mắc lỗi khiến thầy cô giáo buồn

A/ Dàn ý chi tiết

I. Mở bài:

– Là học sinh chắc hẳn ai cũng đã từng tất cả lỗi lầm khiến thầy cô giáo phải buồn.

– Ví dụ: đồ vật hai tuần trước vì ở trong nhà ham chơi, ko học bài xích để khám nghiệm môn Lý đề xuất tôi đang có hành động sai trái là mở sách cùng tập trong giờ kiểm tra. Chính điều đó đã làm cho cô giáo buồn.

II. Thân bài

1/ vụ việc mở đầu:

– Đi học tập về, ăn cơm xong, tôi định lên phòng học tập bài sẵn sàng cho giờ khám nghiệm Lý ngày mai.

– Thằng bạn ở kề bên nhà qua rủ tôi đi dạo điện tử – một trò đùa tôi khôn xiết thích – tôi đi ngay, định nghịch một lát rồi về công ty học bài.

2/ sự việc diễn biến:

– Trò chơi lôi cuốn quá nên tôi về bên khá muộn.

– Tôi bị cha mắng: tới trường về không phải lo ngại học bài bác mà lại đi chơi (may là ba không biết tôi đi dạo điện tử, nếu như không thì tôi gầy đòn). Tía bảo tôi về phòng học bài.

– Tôi nhi nhí xin lỗi cha và nhanh chân về phòng. Lúc đi ngang qua phòng anh trai, tôi thấy ti vi đang chiếu phim “Hiệp sĩ trơn đêm”. Sao lại các thứ cuốn hút thế này? làm sao đây? “Xem một tí thôi rồi về học bài” – tôi từ trấn an mình.

– Phim dứt khá muộn, hai mắt tôi díu lại. Tôi ngủ một mạch đến sáng.

– Tôi choàng tỉnh cùng quáng quàng chạy đến lớp.

– ngày tiết đầu là giờ soát sổ Lý. Cả lớp im phăng phắc vì người nào cũng chăm chú có tác dụng bài.

– Tôi vô cùng bối rối. Đầu óc trống rỗng ko một chữ thì làm cho sao? vào đầu tôi biểu hiện rõ điểm không tròn vo như chế nhạo cợt và cây roi mây trên tay bố. – Thôi, đành liều vậy. Tôi mở vở bài bác tập cùng sách giáo khoa ra. Mặt lấm lét vừa chép vào bài bác kiểm tra vừa nom dòm cô giáo.

– Đúng là “Thiên bất dung gian”. Tôi đang cặm cụi chép thì giáo viên xuất hiện. Tôi gấp rút gấp sách vở cất vào phòng bàn. Cô hotline tôi đứng lên. Cả lớp đổ dồn mọi cặp mắt nhìn tôi. Tôi chối phắt ngay tuy thế trước phần nhiều lời lẽ tình thực của cô tôi vẫn cúi đầu dấn lỗi. Khía cạnh tôi nóng ran, tôi vô cùng xấu hổ.

3/ vấn đề kết thúc:

– Cô bảo tôi xuống phòng giám thị với viết bản kiểm điểm.

– Tôi khôn xiết ân hận, xin lỗi cô và hứa không bao giờ tái phạm.


– Cô tha lỗi mang lại tôi cùng khuyên tôi đề xuất chăm học và phải trung thực dấn lỗi.

Xem thêm: Viết Các Số Đo Độ Dài Dưới Dạng Số Thập Phân, Giải Bài 1,2,3 Trang 44 Sgk Toán 5:

III. Kết bài

– Tôi vô cùng hối hận trước lỗi lầm của mình.

– Tự hẹn với bản thân sẽ bỏ hết trò đùa vô bổ, chăm sóc học hành để cha mẹ vui lòng với thầy cô không bi thương nữa.

B/ Sơ đồ tư duy

*

C/ bài xích văn mẫu mã

Kể về một đợt em mắc khuyết điểm khiến cho thầy, cô giáo bi hùng – chủng loại 1

Sáng sản phẩm công nghệ sáu, giáo viên dạy hóa học dặn dò các học sinh ôn bài xích để vật dụng hai làm kiểm tra. Chiều trang bị bảy, em đang xin ba mẹ cho đi đá banh với bè bạn, sáng nhà nhật mệt mỏi, em nằm coi phim với nghĩ bụng: buổi tối chủ nhật vẫn ôn bài bác kĩ lại…

Nhưng buổi tối hôm ấy, Nam, bạn em cho rủ đi ăn uống chè… em và Nam xách xe đi dạo phố, về nhà lúc 8 giờ, mới ngồi vào ôn bài…

Sáng đồ vật hai, buổi chất vấn đến. Vào 3 thắc mắc và 1 việc về thí nghiệm, em chỉ trả lời được qua loa 2 câu. Lúng túng, hỏi Nam, Nam rung lắc đầu… em nhìn vở hóa học với nháy mắt… ra hiệu bảo nam đưa mang đến em…

Chờ cô giáo đi về cuối lớp, em mở vở ra, chép vội vàng vàng. Bất thình lình cô đi lên, em đẩy vội cuốn tập về Nam.

Cô giáo lại trở xuống cuối lớp, nam hỏi em, em âm thầm đọc đến Nam chép, nhì đứa thì thào… cho tới khi cô nhắc, mới ngồi yên.

Giờ phạt bài, gia sư đọc điểm cả lớp. Không mang tên em với Nam. Lúc Nam lo sợ đứng lên hỏi, cô bảo:

– hai em lên đây, cô ý muốn hỏi điều này!

Trước mắt chúng em, hai bài kiểm tra hiện ra khung điểm với phần đa dấu hỏi đỏ chói của cô cố cho điểm làm bài. Cô quan sát chúng em, nghiêm nghị nói:

– bài xích này ai chép của ai? Sao lại sai như là nhau nuốm hả các em?

Em cùng Nam… đỏ bừng mặt, chú ý nhau ấp úng!

Cô hóng một lúc lâu, không ai trả lời. Cô quyết định:

– Nếu chúng em làm bài chung, cô đã cho thông thường là 4 điểm, chia ra cho nhị em, mỗi em hai điểm nhé? Điều quan trọng đặc biệt là bọn chúng em đề xuất thành thật, để còn có thời cơ sửa chữa. Bọn chúng em đi học, để hiểu biết, chứ chưa hẳn đi học, để gian dối thế này!

Reng…Reng… giờ chuông ra chơi… giải thoát mang đến hai bọn chúng em khỏi những hai con mắt của bè bạn…. Bọn chúng nó ùa ra, đứa đi download kem, đứa chạy đuổi nhau trên hành lang.

Em lí nhí:

– Thưa cô, em đọc cho chính mình ấy… câu bố ạ. Em xin lỗi cô!

Nam lại nói “Thưa cô, vì hôm qua em mang đến rủ chúng ta Hùng đi chơi tối quá… nên… chúng em ko kịp học bài ạ.”

Cô giáo im re một lát rồi bảo:

Hai em biết nhấn lỗi là tốt, nhưng quan trọng đặc biệt là phải biết sửa lỗi. Nhì em hãy về học lại những bài hóa học tập vừa qua, cô vẫn cho bình chọn lại khi cô thu xếp được thời gian!

Chúng em chẳng mong mỏi gì rộng thế. Lí nhí cảm ơn cô, chúng em ra về.

Từ biệt cô, chúng em ra về, lòng vừa hối hận hận, vừa cảm hễ trước tấm lòng khoan dung của cô. Bọn chúng em rủ nhau sẽ nỗ lực học bài xích kĩ.

Chúng em vẫn học thuộc, không chỉ là bài xích hóa học này, cơ mà là những bài học của những môn học khác nữa, để xứng đáng là một học sinh ngoan, đền rồng đáp tấm lòng và công trạng của thầy giáo em.

Kể về một đợt em mắc khuyết điểm khiến cho thầy, cô giáo ai oán – mẫu 2

Mỗi bé người là một tổng hòa của tốt xấu, đúng sai, ko có ai là thuần nhất. Những bé người ưu tú nhất cũng từng mắc sai lầm vào cuộc đời, và tôi cũng vậy, vào cuộc đời học sinh tôi đã nhiều lần mắc lỗi với thầy cô giáo. Mà lại lần mắc lỗi với cô Thu khiến tôi không bao giờ quên.

Chuyện xảy ra cách trên đây không lâu, lúc ấy tôi học lớp 7. Không phải tự đề cao, nhưng tôi là một cô gái khá xinh xắn, học tập rất tốt, đứng đầu khối 7, lại hay tham gia các hoạt động của trường cần được thầy cô và bạn bè rất quý mến. Tôi ko chỉ là niềm tự hào của gia đình mà còn là niềm tự hào của cô giáo chủ nhiệm. Cô yêu thương quý tôi lắm và giao đến tôi trọng trách lớp trưởng để sát sao việc học tập của các bạn trong lớp. Nửa kì học đầu tiên diễn ra hết sức suốn sẻ, dưới sự quản lí của tôi các bạn đều tiến bộ lên trông thấy, nề nếp kỉ cương cứng được giữ vững, luôn luôn đứng đầu toàn trường. Bởi vậy các bạn vào lớp rất yêu quý, kính nể tôi. Điều ấy làm tôi vô cùng hãnh diện, tự hào. Giá kể mọi chuyện cứ bình lặng như vậy, thì tôi đã trở thành một con người toàn bích, ko một lỗi không nên trong cuộc đời. Ấy vậy, nhưng…

Tôi vẫn còn nhớ hôm ấy cô chủ nhiệm đến lớp với khuôn mặt hết sức mệt mỏi. Có lẽ đi dưới trời nắng yêu cầu cô bị cảm. Cô giao mang lại tôi trọng trách chuyển đề kiểm tra để mang lại các bạn làm bài, đây là việc tôi vẫn thường giúp cô. Cô giáo ngồi trên bục giảng, đọc đề để tôi chép đề lên bảng. Tức thì từ lúc đọc đề toàn thân tôi đã run bắn lên. Trời ơi, đúng vào phần mình đã chủ quan ko học ngày hôm qua, mà đó lại là câu nhiều điểm nhất. Lòng tôi thoáng buồn, rồi lấy lại bình tĩnh ngay, viết nốt phần bên trên bảng và bắt đầu về chỗ làm bài của mình.

Hai bài đầu không thể làm khó được tôi, nhưng mà sang đến bài thứ ba, dạng cải thiện hơn hẳn lúc thì tôi choáng váng. Ko cách nào nghĩ cho ra cách làm. Cô giáo mặc dù mệt, mà lại vẫn cẩn thận, kĩ lưỡng quan liêu sát chúng tôi, để tránh tình trạng gian lận. Tôi càng suốt ruột nóng lòng hơn nữa, tôi cù ngược tảo xuôi, để tìm đồn đại cứu sinh. Nhưng mà tôi ko nhận được sự giúp đỡ của ai. Mười lăm phút cuối giờ tôi hoảng thật sự… Thì đúng lúc ấy, cô giáo quá mệt đã gục mặt xuống bàn. Tôi cấp tốc chóng giở cuốn vở ghi chép công thức nâng cao đã được cô dạy từ bài trước, vào lúc đó tôi thoáng ngập ngừng…

Nếu giở sách làm hoàn thành bài tốt, chẳng ai biết, mình vẫn là cô gái học giỏi toàn diện, vẫn là niềm kiêu hãnh của gia đình.

Nếu ko chót lọt sẽ bị bạn bà và cô giáo tẩy chay. Mọi điều phấn đấu bấy xưa nay sẽ tung thành mây khói

Không ngần ngừ lâu hơn, tranh thủ lúc mọi người đang không để ý tôi liền mở vở. Chỉ nhìn loáng qua là tôi đã biết làm bài. Và khi tiếng trống vang lên cũng là lúc bài làm của tôi hoàn thiện.

Ngày nhận kết quả, điểm 10 tròn trĩnh, đỏ chói lên trang giấy làm tôi không khỏi hạnh phúc. Cô giáo nở nụ cười tươi, tin tưởng. Chính ánh mắt đó làm tôi hối hận. Cô tin tưởng tôi đến như vậy mà sao tôi nỡ đánh lừa cô, đánh lừa các bạn. Tuy thế tôi lại ko đủ dũng khí để nhận lỗi. Sau khoản thời gian bài kiểm tra được trả, lòng tôi như lửa đốt, chỉ cần có người nhắc đến tên tôi là tôi lại nghĩ họ đang nói mình gian lận, chỉ cần họ nhìn tôi là tôi sợ hãi…. Thực sự tôi ko thể chịu đựng được thêm nữa. Hết giờ học, tôi can đảm tăng trưởng thú tội với cô giáo.

– Thưa cô, bé xin nhận điểm 0, bài làm vừa rồi bé đã ko trung thực

Cô đặt tay lên vai và nhìn thẳng vào mắt tôi rồi nói:

– Cô biết nhỏ không trung thực ngay lập tức từ lúc làm bài kiểm tra. Nhưng lại cô ko tố giác bé vì muốn con tự mình nhận lỗi. Cô đã chờ bé rất lâu, những tưởng cô đã tin lầm người. Dẫu vậy không, nhỏ đã không làm cô thất vọng. Vào cuộc sống này không tránh khỏi những lầm lỗi, nhưng lại đáng quý nhất là con đã biết và sửa sai….

Lời cô nói làm tôi ko khỏi bất ngờ… Thì ra cô đã biết tất cả, nhưng chỉ chờ sự thành thực của tôi. Nếu hôm đó tôi vẫn điềm nhiên nhận điểm 10 đó, không biết mọi việc sau này sẽ ra sao…

Đó là lần đầu tiên cũng là lần cuối cùng tôi thiếu trung thực, làm cô giáo buồn. Sau lần ấy tôi tự hứa với bản thân phải cố gắng học tập chăm chỉ, rèn luyện đạo đức, để ko chỉ là người có tài năng, tri thức mà còn là con người biết phải trái, đúng sai, sống trung thực, không giả dối.

Xem thêm: Đường Cung Đối Với Doanh Nghiệp Độc Quyền Hoàn Toàn, Cạnh Tranh Và Độc Quyền

Kể về một lượt em mắc khuyết điểm khiến cho thầy, cô giáo bi thương – mẫu mã 3

Trong cuộc sống, mỗi họ không vài ba lần mắc lỗi nhưng gồm có lỗi lầm đã gây nên không khi nào chúng ta quên được. Bây giờ, cứ các lần nhớ mang lại cô giáo dạy văn năm lớp bảy, tôi lại thấy trong tâm mình ray rứt vị đã bất kính với cô.