Đề 2 Bài Viết Số 1 Lớp 8

     

Bài viết tập có tác dụng văn hàng đầu - ngữ văn lớp 8 đề 2: người ấy (bạn, thầy, tín đồ thân...) sống mãi trong tâm tôi. Thông qua nội dung bài viết sẽ giúp những em ôn lại biện pháp viết bài bác văn tự sự, chăm chú tả người, nói việc, nhắc những cảm giác trong vai trung phong hồn mình... Sau đây, maybomnuocchuachay.vn nhờ cất hộ đến cho chính mình đọc những bài văn mẫu hay độc nhất về fan sống mãi trong tim mình, mời chúng ta cùng tham khảo.


*

Bài chủng loại 1: fan ấy sống mãi trong tâm địa tôi - bạn mẹ

Dàn bài

Mở bài: reviews người sống mãi trong tâm tôi chính là mẹThân bài:Mẹ ở viện, con đột nhiên thấy bà mẹ thật quan lại trọng, con ân hận với những câu hỏi làm chưa xuất sắc với mẹ...Nhớ lại các kỉ niệm của hai chị em con, đều lần bé làm bà mẹ buồn...Mẹ luôn luôn mong muốn, chăm bỡm cho bé những điều giỏi đẹp nhất.Mẹ chỉ cầu ước ao được gánh hết bệnh tật của con, mẹ nhường con sức sống.Với con, chị em là ngọn đèn rọi sáng sau này tươi đẹp. Mẹ, người mẹ sống mãi trong trái tim con.Giờ đây, ngọn đèn nồng ấm kia đã dần lụi tàn trước cơn gió cuộc đời, mẹ tí hon nặng mang đến không gượng gạo dậy được, con hối hận hận, nuối tiếc nuốiKết bài:Mẹ đã hi sinh vì bé quá nhiều. Bây chừ con khóc nghẹn ngào vì nhỏ đã biết nói câu:“Mẹ ơi, nhỏ yêu người mẹ nhiều lắm!

Bài làm


Mẹ ốm, phía trong bệnh viện được mấy ngày mà anh chị em như hòn đảo lộn không còn lên. Tôi khóc râm rứt từng đêm rồi thiếp ngủ trong nỗi lo lắng về mẹ. Chưa lúc nào tôi thấy nhớ, thấy thương chị em như lúc này, và chưa bao giờ tôi phân biệt trong lòng mình, bà bầu lại quan trọng đặc biệt đến thế!

Mẹ ơi, đang bao lần bé không học bài, làm cho bài, bị điểm kém; người mẹ đã mắng nhỏ nhưng rồi con lại mắc lỗi, lại bị điểm kém. Mẹ thở dài. Bên trên trán mẹ lại có thêm phần đông nếp nhặn.

Bạn đang xem: đề 2 bài viết số 1 lớp 8

Rồi những lần nhỏ cư xử thiếu lễ độ với mẹ, với tất cả người trong gia đình, bà mẹ đã ôn tồn cảnh báo con chăm chú đến lời nạp năng lượng tiếng nói, nhưng con bướng bỉnh, không nghe theo, vẫn hội chứng nào tật ấy. Chị em chẳng biết nói gì thêm, chỉ lặng buồn.

Nhớ lại bao lần người mẹ nhắc con bố trí lại bàn học, phòng ngủ cá nhân hay dễ dàng chỉ là vội lại chiếc chăn nhưng con cũng không làm. Mẹ cặm cụi có tác dụng hết hộ con. Người mẹ lại buồn. Và bên cạnh đó mẹ sẽ khóc, dù chỉ một chút ít và dù mẹ đã vội lau ngay. Bà mẹ ơi, cho dù con tất cả mắc lỗi bao nhiêu lần nhưng mẹ cũng các tha thứ. Vào kí ức non nớt, bồng bột, con cứ tưởng lỗi lầm ấy rồi cũng trở thành phai mờ. Tuy nhiên với mẹ, bà mẹ vẫn nhớ toàn bộ những lần ấy như nhớ phần đa vết yêu mến lòng còn thấm sâu lại mãi. Nó rất có thể chữa lành bởi thời hạn và tình bà bầu thương con nhưng ko thể mất tích hoàn toàn vệt sẹo như vệt ấn còn xung khắc tạc. Bé thấy rõ điều đó trong giờ đồng hồ thở dài của mẹ, trên vầng trán bao gồm đầy đều nếp nhăn cùng qua phần lớn giọt nước đôi mắt mặn chát mà bé không lúc nào đếm nổi là bao nhiêu.

Có bắt buộc con vẫn vô vai trung phong quá, ngỗ ngược quá không hả mẹ?

Mẹ muốn phụ nữ của bà bầu có áo quần đẹp hằng sáng đi tới trường đến trường. Mẹ hy vọng con được ăn no, có áo ấm, tất cả giày tới trường khi trên tv báo trời trở rét. Mẹ hy vọng con ngoan ngoãn, học giỏi, biết vượt qua cùng bạn bè. Chị em đã thức trong cả đêm, đôi mắt trũng uống thấp thỏm khi con bị ốm phải nghỉ ngơi học. Mẹ đã khóc, ôm chặt con vào lòng... Bởi bà bầu thương con không ẩm thực được gì, thương con đau ốm, thương con hổn hển từng cơn. Người mẹ chỉ cầu ước ao được gánh hết bệnh tật của con, bà bầu nhường bé sức sống.

Lên học tập lớp Tám, con mới biết quét nhà, làm bếp cơm, tự dọn dẹp và sắp xếp và sắp xếp bàn học, phòng ngủ cá nhân của mình. Thấy con làm, mẹ ngắm nhìn và thưởng thức rồi bất giác nước đôi mắt rơi không kìm lại được. Cuối học tập kì I, con giành danh hiệu học sinh giỏi. Lúc nhỏ khoe người mẹ tờ giấy khen, tay bà mẹ run lên vị xúc động, bởi sung sướng. Bà bầu lại ôm nhỏ vào lòng như ngày bé còn thơ bé. Người mẹ không nói gì, nhưng nhỏ ướt đôi bờ vai.

Mẹ ơi, đang bao lần mẹ mong đợi ở bé một tiếng lòng “con mến mẹ...”. Có một tiếng ấy thôi cũng đầy đủ làm mẹ hạnh phúc; làm người mẹ quên đi đa số lo toan, căng thẳng trong cuộc sống. Nhưng con đã vô tâm, vô tình không làm được. Bi thương thay, nhỏ lại cho rằng đó là vấn đề giả tạo, chẳng hợp với con. Làm sao đôi môi ráo mát lại hoàn toàn có thể vang lên phần nhiều tiếng ngọt ngào? bao giờ con new biết ôm lấy mẹ với cất báo cáo gọi thiết tha: “Mẹ ơi, con thương mẹ nhiều lắm! người mẹ chỉ dám âm thầm mong trong trái tim khảm, chưa lúc nào mẹ nói thành lời.

Mẹ ơi, chị em đã cho nhỏ tất cả; toàn bộ nhưng chẳng thừa nhận lại cho bản thân mình bất cứ thứ gì. Cả cuộc đời mẹ dành riêng cả mang đến con. Toàn bộ chỉ bắt đầu từ một điều đơn giản luôn thường xuyên trực trong tâm hồn của mẹ: tình ngọt ngào mẹ dành cho con. Ánh mắt, nụ cười, bàn tay ấm cúng của mẹ sẽ mãi theo nhỏ suốt cuộc đời. Có những lúc con vô trung ương quá, lãnh đạm quá. Tất cả lúc, tự nhiên con thờ ơ với hầu như người luôn đi kề bên con, cỗ vũ con, giúp nhỏ đứng dậy. Rồi con hốt nhiên ngoảnh lại... Với con đã nhìn thấy mẹ. Chị em vẫn chờ con. Chị em thật cao cả, béo phệ làm sao! nhỏ chỉ là một trong những đứa trẻ nhỏ dại bé, yếu đuối được mẹ ủ ấp chở che. Với con, chị em là ngọn đèn rọi sáng sau này tươi đẹp. Mẹ, chị em sống mãi trong tâm địa con.

Giờ đây, ngọn đèn nồng nóng kia vẫn dần lụi tàn trước cơn gió cuộc đời, mẹ tí hon nặng mang đến không gượng gạo dậy được. Con ăn năn hận, tiếc nuối. Bé tự trách mình, nhưng đã quá muộn. Con chỉ từ biết thương chị em đến lặng bạn dù tình cảm ấy chẳng ngấm gì với tình thân mênh mông bà mẹ đã dành riêng cho con. Toàn bộ những gì con rất có thể làm hiện giờ là luôn luôn bên mẹ, chăm lo mẹ để bù đắp lại những tội ác của con 1 thời thơ dại, nông nổi, bồng bột. Con chỉ muốn mẹ thấu hiểu được tấm lòng con.


Mẹ đang hi sinh vì con quá nhiều. Hiện giờ con khóc nghẹn ngào vì con đã biết nói câu:“Mẹ ơi, con yêu bà bầu nhiều lắm!”. Cho dù con có nói thêm bao nhiêu lần tiếp nữa thì nhỏ vẫn cảm thấy là ko đủ. Con đắn đo rằng bé sẽ cần làm gì làm cho mẹ hoàn toàn có thể hiểu được nỗi lòng của con. Nhưng bé biết một điều đã mãi mãi tồn tại, sẽ không lúc nào phai nhạt là bà bầu sống mãi trong tâm địa con. Và con biết rằng dù nhỏ chưa ngoan, thì bé vẫn trường tồn là con gái cưng của mẹ, và lòng bà bầu sẽ không lúc nào hết yêu con.


Bài mẫu 2: người ấy sinh sống mãi trong tim tôi - ông ngoại

Dàn bài

Mở bài:Giới thiệu bạn sống mãi trong tâm địa tôi sẽ là ông ngoạiThân bài:Ngoại tôi giờ đã đi thật xa, phần đa sâu thẳm vào trái tim tôi, hình hình ảnh ông không khi nào phai nhạt.Ngoại tôi tính tình hiền khô lành, nhân hậu, loại đức tính cần mẫn làm lụng ấy không thời gian nào làm ông rất có thể nghỉ tayVới ông tôi có tương đối nhiều kỉ niệm mà chắc hẳn rằng rằng suốt cuộc sống này, không khi nào tôi hoàn toàn có thể quên được.Ngày hôm đó, cả trái đất quanh tôi như sụp đổ khi cha trở về, đưa tin ngoại mất.Hôm ni đã đang tới ngày giỗ ngoại, nắm mà 10 năm đang trôi qua....Kết bài:Tôi đã mãi ghi nhớ lời dạy dỗ của ngoại cùng không lúc nào quên được hình hình ảnh đáng kính của nggoại tôi, người luôn luôn yêu yêu đương và bảo vệ tôi

Bài làm

Hẳn trong tất cả chúng ta, người nào cũng giữ mang đến mình hầu hết hình hình ảnh những kỉ niệm đẹp của một người nào kia trong sâu thẳm trái tim. Với tôi cũng vậy, dành toàn bộ trái tim mình, tôi xung khắc sâu hình ảnh đáng kính người mà tôi yêu thương thương độc nhất vô nhị trong đại gia đình thân yêu của mình - ông ngoại.

Ngoại tôi giờ đã đi thật xa, hồ hết sâu thẳm vào trái tim tôi, hình hình ảnh ông không khi nào phai nhạt. Đó là một trong những người bầy ông đẹp mắt lão với vóc dáng nhỏ và đôi mắt sâu, cái cửa sổ tâm hồn đượm bi lụy nhưng tràn đầy sức sống. Đằng sau hai con mắt đó là bao nỗi nhọc nhằn, lo toan mà gần như vết nhăn chứng minh đã hằn sâu mặt khóe mắt. Nhìn vào gương mặt với làn domain authority ngăm ngăm của ông, chắc rằng điều rất nổi bật nhất đó là đôi môi rộng cùng hàm răng trắng phần đa tuy tuổi đang cao. Bởi chính song môi này ông đã dành riêng cho lũ cháu trẻ shop chúng tôi những nụ hôn ấm áp, cùng cũng chính bới bàn tay chai sận, khô ráp này đã từng có lần nhiều tối vỗ về mang lại tôi ngủ, những đêm nhọc nhằn âu yếm tôi khi bé mà không có ba người mẹ bên cạnh. Ngoại tôi vóc dáng không cao lớn, vạm vỡ giống như những người lũ ông khác bởi bao lo toan, vất vả không còn làm ông tôi còn cường tráng như thời còn trai trẻ. Cho dù đã già dẫu vậy ngoại tôi không có thậm chí mang đến một sợi tóc bạc đãi nào ,mái tóc cứ đen như vậy mãi. Ngoại giản dị và đơn giản lắm, một bữa cơm đạm tệ bạc với vài cha món, cũng chỉ diện bộ quần áo kaki màu xám có từ lâu và vẫn song dép quai hậu màu black mà bà nước ngoài tôi đang kể rằng nó vẫn theo ông tự thời còn chống chiến.

Ngoại tôi tính tình hiền khô lành, nhân hậu. Mẫu đức tính chịu khó làm lụng ấy không dịp nào làm cho ông hoàn toàn có thể nghỉ tay. Bà ngoại tôi luôn luôn nói rằng: "Ông là người chồng tốt nhất mà lại hơi độc đoán!" chắc hẳn rằng bà ngoại tôi nói đúng, tuy thế tôi tin chắc rằng chính vày sự độc đoán của mình, ông tôi đang nuôi nấng 10 người con nên người, người nào cũng ngoan ngoãn, cũng học hành đến nơi mang đến chốn. Mặc dù vậy, ông nước ngoài chưa lúc nào dành sự độc đoán của chính mình cho bọn cháu phổ biến tôi. Ông luôn luôn dành cho shop chúng tôi sự yêu thương vô bờ bến trong từng động tác cử chỉ dịu dàng, từng khẩu ca tràn ngập tiếng cười nhưng ẩn dưới là cả những bài học bổ ích.

Xem thêm: Vở Bài Tập Tiếng Việt Lớp 5 Trang 94 95 Vở Bài Tập Tiếng Việt 5 Tập 2

Với ông tôi có nhiều kỉ niệm mà chắc rằng rằng suốt cuộc đời này, không khi nào tôi có thể quên được. Biết bao nhiêu kỉ niệm từ thời thơ dại được ông bồng bế, yêu thương chiều, được ông hát ru, được ngồi trên các cái xe đẩy ông làm,... Toàn bộ tuy giờ sẽ vào vào dĩ vãng.

Có 1 kỉ niệm nhưng tôi nhớ như in, không thể quên mặc dù chỉ là một trong những giây phút bé nhỏ tuổi về ngày hôm đó. 1 buổi sáng, ông sẽ đạp loại xe quen thuộc của mình đặt trên nhà đón tôi, 1 buổi sáng mai thật vui và tràn trề tiếng cười. Cả tối đêm trước, ông đang ngồi hì hục, làm không ngơi tay cho xong xuôi chiếc ghế nhỏ dại trên xe đạp điện cho tôi. Thời điểm ông lên nhà, tôi vẫn vẫn đang còn ngủ, cơ mà không chính vì thế cơ mà ông thức tỉnh tôi dậy, ông ngồi nhìn tôi ngủ cùng còn hát ru tôi ngủ nữa. Nghe giờ đồng hồ hát của ông, tôi gấp choàng mình tỉnh dậy.

- cháu gái cưng của ông ko ngủ nữa à? - Giọng ông dịu dàng

- Dạ không. Để Đen dậy rồi ông ngoại chở Đen đi chơi nha!

Ông khẽ gật đầu. Ông sẽ tự mình cầm cái bàn chải để đánh răng đến tôi, vệ sinh mặt đến tôi. Ông vẫn đèo tôi bằng chiếc xe đạp cũ tuy nhiên với chỗ ngồi new hơn. Cùng tôi tin vững chắc rằng, tôi sẽ được chơi một sản phẩm chơi mới do ông mới tìm ra. Với quả thiệt vậy, với cả những các bạn họ của tớ nữa. Chơi cả ngày tôi cũng thấm mệt, sau khoản thời gian được ông mang đến ăn, tôi vấp ngã lăn vào giấc ngủ. Ông còn mắng các các bạn vì làm ồn không cho tôi ngủ. Tối người mẹ xuống đưa tôi về nhà dẫu vậy tôi vẫn hy vọng ở lại mặt ông. Bà bầu mắng tôi một trận. Không hiểu sao nhị hàng nước đôi mắt cứ lăn dài ra mãi trên gương mặt của một gửi trẻ khi ấy như tôi. Tôi ôm chầm đem ông do tôi biết cầm cố nào ông cũng sẽ bênh vực tôi. Ông bế xốc tôi lên và nói vs mẹ:

- về tối nay nhỏ để con cháu ở lại ngủ với ông.

Và nắm là chị em về nhà. Tôi vui mừng vô cùng. Từng giờ lớn lên mặt ông, cả tuổi thơ của tôi như chứa chan trong hạnh phúc.

Vậy mà....

Ngày hôm đó, cả trái đất quanh tôi như sụp đổ khi bố trở về, đưa thông tin ngoại mất. Tôi sững sờ, ngồi sụp xuống đất như 1 con búp bê vô hồn. Ông luôn luôn là người mếm mộ tôi duy nhất trên đời, là người luôn che chở, nuông tôi. Vậy nhưng mà ông mãi ra đi, còn lại trong tôi sự cô đơn và đau khổ. Tưởng như khi ấy, tôi đã nên khóc cạn cả nước mắt, bao quanh như không còn một ai bên cạnh. Tôi cần yếu tin với cũng không bao giờ muốn tin kể từ nay tôi ko được nghe ông nói chuyện, ko được nghe tiếng ông vỗ về, k được ông chở trên chiếc xe đạp điện cũ, không ai đi thân mưa chỉ để mang đến tôi chiếc áo khoác bên ngoài khi để quên áo mưa ở trong nhà và cũng không thể được ông ôm vào lòng ru ngủ nữa,...

Hôm ni đã đang tới ngày giỗ ngoại, núm mà 10 năm sẽ trôi qua. Tự sau ngày nước ngoài mất, tôi không thể nào ngủ được, đêm nào nhớ mang đến ngoại, rất nhiều hạt pha lê mỏng dính manh cứ gắng vỡ òa trên mí mắt. Tuy thế thật sự, dẫu có như vậy nào, tôi vẫn phải đứng dậy như lời khuyên của ngoại: "Dù sau này ngoại không bao giờ còn mặt cháu gái cưng của nước ngoài nữa thì mỗi một khi vấp ngã phải biết tự bản thân đứng dậy, cần trở thành 1 con tín đồ tốt, lúc nào thì cũng phải vui vẻ, mỉm cười cợt trước cuộc sống"

Tôi vẫn mãi nhớ lời dạy của ngoại với không bao giờ quên được hình hình ảnh đáng kính của nggoại tôi, người luôn yêu yêu quý và bít chở, cưng chiều tôi trong suốt cuộc đời. "Con sẽ luôn nhớ đầy đủ lời dạy dỗ đầy chân thành và ý nghĩa của ngoại, ghi nhớ mãi những câu chuyện và cả kho ca dao phương ngôn chẳng khi nào vơi cạn của ngoại bé và đã luôn làm theo lời nước ngoài dạy. Nước ngoài ơi! Đứa cháu gái ngoan hiền lành của nước ngoài yêu ngoại những lắm!" Nếu giờ đây có riêng mang đến mình 1 điểm ước tôi sẽ mong mình có thời hạn bên ngoại nhằm nói lời nói ấy, nhằm hôn lên khuôn mặt ngoại, nhằm xáo tan bao nỗi nhọc nhằn trong c/s nhưng mà ngoại tôi- người đàn ông tôi yêu thương nhất đã bắt buộc trải qua

Bài chủng loại 3: fan ấy sống mãi trong tim tôi - thầy cô

Dàn bài

Mở bài:Giới thiệu người sống mãi trong tim tôi chính là thầy côThân bài:Thầy cô là những người dân đưa đó cần mẫn, chúng ta là rất nhiều khách đi đò, tuy thế mấy ai qua sông còn nhớ người lái đò....Người cha, người người mẹ có công ơn sinh thành dưỡng dục, và bạn thầy đang là người khuất sau bước tiến của ta, đồng hành và cung cấp kiến thức đến tôiThầy cô là phần lớn ngườiđến cùng đi thầm lặng, bọn họ yêu cùng thương chúng ta vô điều kiện,....Kết bài:Thầy cô, thiêng liêng và ý nghĩa hơn cả hai tiếng ấy, sẽ là tình yêu, là sự việc biết ơn với kính trọng.

Bài làm

Từ bao giờ, hồ hết câu hát du dương cứ vang dội mãi trong tâm địa tôi, đó là phần đông câu hát về tín đồ thầy, bạn cô vẫn “ lẵng lẽ đi về sớm khuya, từng giờ giọt mồ hôi rơi nhẹ trang giấy”. Đúng thế, những con người béo bệu đã hi sinh, đã cống hiến để lúc tóc thầy tệ bạc chúng a vẫn tồn tại xanh, khi tóc thầy bạc tình trắng, họ đã khôn phệ rồi, chính thanh xuân của họ sẽ nuôi chăm sóc thanh xuân nhỏ tuổi bé của ta, với giúp nó trở nên ý nghĩa sâu sắc gấp bội phần. Cùng họ, thoải mái và tự nhiên đã sinh sống mãi trong tâm địa tôi.

Thầy cô là những người dân đưa đó buộc phải mẫn, bọn họ là các khách đi đò, cơ mà mấy ai qua sông còn nhớ người điều khiển đò năm ấy, nhớ những giọt mồ hôi thầm im rơi, nhớ những thú vui hay đông đảo giọt nước đôi mắt rỏ xuống biết bao lần cùng thanh xuân nhỏ tuổi bé này. Trong hành trình dài dài rộng lớn của cuộc đời, giữa những bài học cuộc sống thường ngày dạy ta sau các lần vấp ngã, một trong những yên vui gồm khi khổng lồ có khi bình dị luôn có bóng dáng người lái đò nhỏ dại bé thiêng liêng. Chúng ta tạc vào núi sông phần đông tên tuổi làm cho rạng danh non sông, chúng ta đã cống hiến và hi sinh không còn mình mang lại tương lai của dân tộc, vị sự nghiệp bình thường một giải pháp nhiệt thành với máu lửa nhất. Hợp lý vì vậy mà bao gồm câu hát cứ mãi bổi hổi “trái tim em đỏ rực như hoa phượng thắm”.

Người cha, người bà mẹ có công ơn sinh thành chăm sóc dục, và người thầy vẫn là người khuất sau bước đi của ta, đồng hành và cung cấp cho ta mọi kho trí thức quý báu để đoạt được những ngọn núi của cuộc đời. Đến trường, ta đâu phải chỉ được học những kiến thức và kỹ năng về văn hóa, làng hội mà lại đó trong từng lời giảng ngấm trong nội dung là tấm lòng của người giáo viên nhân dân ao ước gửi gắm mang lại ta những bài học kinh nghiệm làm người thâm thúy để ta trưởng thành. Gồm ai qua sông nhưng không lúc nào phải nhờ đò, có ai phệ lên mà không qua đông đảo lời giảng của thầy cô. Những tối ngày “giáo án gối đầu giường” ấy luôn luôn nung nấu cùng cũng chỉ hồi hộp một trung tâm niệm làm sao cho bọn họ cập bến thành công, mang lại xứng với công phụ vương nghĩa mẹ, với hy vọng của dân tộc. Họ mang lại và đi thì thầm lặng, bọn họ yêu cùng thương chúng ta vô điều kiện, họ chỉ đơn giản là những người dân làm vườn, hùi hụi vun trồng, bón, xới nhằm ta là đều mầm xanh được phạt triển khỏe mạnh ra hoa kết trái giỏi lành.

Chúng ta là những người dân được dìu dắt, bảo ban yêu thương cùng nâng đỡ, rộng ai hết họ cần ngấm nhuần truyền thống uống nước ghi nhớ nguồn, tôn sư trọng đạo của dân tộc bản địa để hoàn toàn có thể phát triển bền vững, không quên đi cội nguồn, nền tảng gốc rễ của mình. Trong mẫu đời chóng vánh tấp nấp, nhiều khi cần sống ngưng trệ để chiêm nghiệm về đều người sát cánh đồng hành xung quanh, đừng chỉ biết lao đi như các con thiêu thân cơ mà quên đi hồ hết giá trị vĩnh hằng đang tồn tại, quên đi những người thiêng liêng đến ta một căn cơ vững chãi, giỏi vời.

Xem thêm: Error - Doraemon Đố Vui

Thầy cô, linh nghiệm và ý nghĩa sâu sắc hơn cả nhị tiếng ấy, chính là tình yêu, là sự biết ơn với kính trọng. Đó là hoa lá cứ mãi ngạt ngào hương, cứ mãi tỏa sáng sủa với cái tâm và dòng tài của mình. Thầy cô, bọn họ là tín đồ mà tôi ý muốn dặn lòng mình cần và học cách khắc ghi.