NGƯỜI BUỒN THÌ CẢNH CÓ VUI BAO GIỜ

     

Hầu như bất kể ai trong bọn họ đều nghe qua câu thơ bất hủ đó của Nguyễn Du. Nhưng câu thơ đó còn hàm ý một thông điệp rất quan trọng trong cuộc sống: chớ phán xét. Khi bạn phán xét người khác, thì hành vi đó phản ảnh cái tâm của người sử dụng hơn là tín đồ khác (“Judging others says more about you than the other person).

Bạn đang xem: Người buồn thì cảnh có vui bao giờ

‘Nhất thiết duy trung tâm tạo’

Cảnh như thế nào cảnh chẳng đeo sầu / Người bi tráng cảnh gồm vui đâu bao giờ“. Đó là nhị câu thơ trác giỏi của Nguyễn Du tả nỗi bi đát của Kiều thời điểm bị mụ Tú Bà giam giữ ở lầu ngưng Bích. Trường đoản cú lầu dừng Bích nhìn ra viễn cảnh xa vô cùng đẹp, như thế nào là Trước lầu ngưng Bích khóa xuân‘, Cát vàng hễ nọ, bụi hồng dặm kia‘, thế nhưng cô bé Kiều vẫn buồn. Bi thương vì thời gian đó nàng cô đơn và ở 1 nơi cực kỳ xa lạ. Trong lòng đau buồn như rứa thì cảnh phổ biến quanh không còn đẹp hay vui nữa.

Tâm tác động đến tầm nhìn của bọn chúng ta, và vấn đề này rất đúng. Lúc tâm bọn họ phơi cút thì nhìn đâu cũng thấy vui vẻ, nhìn vụ việc gì dù bi thiết ra sao họ cũng thấy lạc quan. Tuy thế khi tâm chúng ta đen về tối hay khi năng lượng thấp thì rất cực nhọc thấy mẫu hay, cái đẹp của tín đồ khác, và nhìn đâu cũng toàn là một màu xám xịt. Đúng như câu “Nhất thiết duy vai trung phong tạo“, tức là mọi sự việc, hồ hết thiện ác cùng lành dữ đều bởi vì tâm nhưng mà ra.

Người phương Tây có câu We don’t see things as they are, we see them as we are“. Câu này cũng có thể có nghĩa tương đương giống với (nhưng nhát thâm thuý bằng) câu “Nhất thiết duy tâm tạo“, bao gồm nghĩa là chúng ta không chú ý sự đồ dùng như bọn chúng đang là, mà bọn họ nhìn sự đồ dùng như chúng ta đang là. Nói cụ thể hơn, cách họ nhìn sự thiết bị phản ảnh cái tâm của chúng ta, tuyệt nói lên họ là ai.

Nếu chúng ta nhiền vấn đề là một trong những gánh nặng thì cũng có nghĩa là bọn họ là người tiêu cực, tuy vậy nếu bọn họ nhìn sự việc như là một cách để cải thiện cá thể thì bọn họ là người tích cực. Điều này cũng tức là những trở ngại đến với bọn họ không đề nghị là từ nước ngoài cảnh, nhưng từ chính chúng ta.

Tâm nghi ngờ

Người với chiếc tâm xấu đi thường không tin tưởng tưởng ai. Họ có thói thân quen hay nghi ngại người khác. Tôi tất cả quen một bạn như thế, hầu như bất kể ai — của cả thân phụ anh ta và khôi nguyên giải Nobel — anh ấy đều nhận xét thấp! Khi người cùng cơ quan được một trong những phần thưởng, anh ấy tảo sang nói tới những lần thua trận của đồng nghiệp.

*

Trong cuốn “Hiểu về trái tim“, phần viết về “Nghi ngờ“, người sáng tác Minh Niệm lí giải khôn cùng thuyết phục (trang 155):

Dường như ta đang nỗ lực phanh phui những điểm yếu kém hay mọi vụng về lầm lỡ của bạn kia để ta kị xa hoặc cổ vũ người khác tẩy chay họ, chứ chưa phải để hiểu cùng thương bọn họ hơn.

Phần lớn, những ngờ vực của ta các nhắm vào mục đích thỏa mãn bạn dạng ngã, dù cho có khi ta nhân danh đồng minh hay xã hội nào đó. Vậy có lúc nào nhân danh đạo đức, hay người yêu ái nhưng mà ta chú ý đến các chiếc hay nét đẹp để ca ngợi, còn những biểu thị khả nghi kia ta vẫn im thin thít quan sát và tra cứu cách giúp đỡ không?

Tại sao ta không giữ thể hiện thái độ tôn trọng bạn ấy cho dù ta sẽ có nghi ngờ về họ? nguyên nhân ta không tự hỏi do bạn ấy rất đáng để ta nghi vấn hay trên ta mắc bệnh nghi ngờ quá nặng? tại sao ta không dám đứng ra xin lỗi lúc phát hiện nay ra tôi đã nghi oan? mang đến nên nghi ngờ thường chỉ làm cho ta yếu ớt và hèn kém hơn cơ mà thôi.

Ta không hề biết rằng mỗi một khi phát sinh ý niệm nghi vấn kẻ khác, dù họ tất cả xấu tuyệt không, thì trong lòng ta vẫn taọ ra một nguồn năng lượng rất độc hại. Nó vừa đốt sạch năng lượng trong lành trong ta, vừa khiến ta tấn công mất thời cơ tiếp xúc với việc sống mầu nhiệm.

Xem thêm: Sau Động Từ To Be Là Gì - Động Từ To Be Trong Tiếng Anh

Bởi vì chưng lúc làm sao ta cũng nhọc lòng tìm tìm thêm chứng cớ. Dù ta không thốt ra tiếng nói hay hành vi nào để trình bày sự nghi ngờ, dẫu vậy một khi vẫn hướng trọng tâm đến tín đồ kia để gởi sự nghi ngờ tức là ta đang gởi đi một tích điện xấu.

Theo ‘qui luật cân đối cảm xúc’ thì họ vẫn tìm giải pháp trả lại ta một cảm xúc xấu khác tương ứng, giả dụ họ nhận biết sự nghi vấn của bọn họ có đặc điểm xấu. Còn không, vũ trụ vẫn nhờ đối tượng khác trả lại ta một cảm xúc xấu khác.

Tệ sợ nhứt là ta đang lỡ nghi oan cho một bậc nhân từ, tiết hạnh — địa điểm qui tụ vô số tích điện an lành của dải ngân hà — thì hậu quả vẫn khôn lường. Đó là món nợ xúc cảm khổng lồ, ta và nhỏ cháu ta các đời mới trả hết. Cho nên, đừng bao giờ dễ dãi buông ra sự nghi ngờ. Hãy tập ‘tự hối tâm’ hoặc giãi bày sự hối hận trực tiếp lúc phát hiện ra tôi đã lỡ nghi oan cho ai đó để hoá giải phần như thế nào hậu quả.

Phán xét và mẩu chuyện nồi cơm Nhan Hồi

Chuyện đề cập rằng Nhan Hồi (một đệ tử của Khổng Tử) làm bếp cơm, với Khổng Tử thấy Nhan Hồi mở nắp nồi rồi lấy đũa xới cơm và chuyển vào miệng ăn. Thấy vậy, Khổng Tử thuyệt vọng trước người đệ tử xuất sắc cùng than rằng “Chao ôi! Trò yêu thương của ta lẽ nào lại ăn uống vụng thầy, vụng chúng ta thế sao? Còn đâu lễ nghĩa, đạo lí? Bao kỳ vọng để vào nó nuốm là đổ sông, đổ hải dương cả rồi!” Sau đó, nhằm thử lòng Nhan Hồi, Khổng Tử ý kiến đề xuất xới một bát cơm để cúng cha mẹ ông. Những đệ tử đa số ok, ngoài Nhan Hồi im lặng. Khi được hỏi tại sao, Nhan Hồi thưa rằng:

Dạ thưa thầy, nồi cơm này sẽ không được sạchkhi cơm chín con mở nắp nồi ra coi thử cơm đã chín phần nhiều chưa,chẳng maymột cơn giótràn vào,bồ hóngvà vết mờ do bụi trên đơn vị rơi xuống làm không sạch cả nồi cơm. Bé đãnhanh tayđậy vung lại tuy thế không kịp. Kế tiếp con ngay lập tức xới lớp cơm bẩn ra, định vứt đi … cơ mà lại nghĩ: cơm trắng thì ít, bằng hữu lại đông, nếu bỏ lớp cơm dơ này thì vô hình dung trung làm mất một trong những phần ăn, đồng đội hẳn phải ăn ít lại. Vìthế đến nêncon sẽ mạn phép thầy và toàn bộ anh em, ăn trước phần cơm dơ ấy, còn phần cơm trắng sạch để dâng thầy với tất cả bằng hữu … Thưa thầy, vậy nên là từ bây giờ con đã ăn uống cơm rồi … bây giờ, nhỏ xin phép không ăn uống cơm nữa, nhỏ chỉ ăn uống phần rau. Cùng … thưa thầy, nồi cơm trắng đã ăn uống trước thì tránh việc cúng nữa ạ!

Nghe phân tích và lý giải xong, Khổng Tử mới than rằng “Chao ôi!Thế ra trên đời này có những bài toán chính đôi mắt mình trông thấyrành rànhmà vẫn thiếu hiểu biết được đúng sự thật!Suýt tí nữa làKhổng Tửnàytrở thànhkẻ hồ nước đồ!”

*
Nồi cơm trắng của Nhan Hồi

Câu chuyện này rất danh tiếng và được nói đi đề cập lại trong sách vở và giấy tờ Phật giáo và chổ chính giữa lí làng mạc hội học. Bài học là ngay cả chính mắt mình thấy hay bao gồm tai minh nghe cơ mà vẫn có thể hiểu lầm, bởi vấn đề ‘thấy vậy mà không hẳn vậy.’ do đó, giả dụ chỉ nhìn vụ việc bằng mắt tuyệt nghe bởi tai nhưng không khám phá thấu đáo và đặt trong bối cảnh thì nhỏ người bọn họ — cho dù là kẻ uyên bác như Khổng Tử — vẫn phạm phải sai lầm. Bài học kinh nghiệm là đừng vội đưa ra phán xét phụ thuộc một vài dữ kiện bao gồm sẵn.

Người theo Phật hay được khuyên răn là hãy sử dụng chánh niệm với lòng trường đoản cú bi của chúng ta để nhìn vụ việc hay nhỏ người. Có nghĩa là hãy nhìn vấn đề như nó sẽ hiện hữu hơn là chuyển ra hầu như lời phán xét.

“Tâm ý đã mệt nhoài

Thương ghét mãi không nguôi

Dừng nói năng phân biệt

Ta tìm tới ta thôi”

(Minh Niệm)

_____

TB: Bài này tôi viết là nhằm những nhiều người đang chỉ trích Thầy tốt nhất Hạnh (và cả Thiền Am) nên nhìn lại mình. Hãy đổi khác mình trước rồi mới biến đổi hay phán xét tín đồ ta. Họ chỉ trích tín đồ khác nhưng giải pháp họ chỉ trích nói cho bọn họ biết về chúng ta hơn là nàn nhân của họ.

Có khá nhiều bạn a tòng theo vài bạn khác cho rằng Thầy độc nhất vô nhị Hạnh phát biểu rằng “lính Mĩ dội bom giết bị tiêu diệt 300,000 tín đồ ở Thị buôn bản Bến Tre”. Thiệt ra, ông không nói như vậy; ông nói rằng (nguyên văn):

“…One time I learned that the thành phố of Ben Tre, A city OF THREE HUNDRED THOUSAND PEOPLE, was bombarded by American aviation just because some guerillas came khổng lồ the city and tried to lớn shoot down American aircrafts.” (Tạm dịch: bao gồm lần tôi được biết thêm rằng ở Thị thôn Bến Tre, một thị buôn bản 300,000 dân, bị không quân Mĩ dội bom chỉ vì gồm vài du kích xâm nhập vào thị xã tìm cách bắn máy bay Mĩ).

Xem thêm: Các Bài Viết Số 6 Lớp 9: Nghị Luận Văn Học, Soạn Bài Viết Bài Tập Làm Văn Số 6

Như các bạn thấy, Thầy tuyệt nhất Hạnh ko nói là lính Mĩ giết mổ 300 nghìn dân Bến Tre. Tuy nhiên, ông sai ở con số, vì tỉnh bến tre lúc chính là thị thôn chỉ chừng 70-80 ngàn dân. Nhưng loại sai sót kia có quan trọng đặc biệt không? Theo tôi là không, vì số lượng đó không phải là bằng chứng cho dòng thông điệp ông muốn nói (là dội bom cả thị làng chỉ vì tất cả vài du kích xâm nhập).