Tư duy tự do

     

Nhớ lại vì sao lần đầu nhỏ đến với khoá tu, chỉ là sự việc tình cờ. Năm năm trước, lúc bé còn là một trong con nhãi mười lăm tuổi (sau lúc thi tốt nghiệp cấp cho 2) người mẹ bảo bé đi tham gia Khoá tu mùa hè cùng với cô em gái lớp 6 của con (đi để quan tâm cho em vì chưng em con coi đĩa khoá tu và rất ý muốn đi, dịp đó con chưa biết gì về miếu Hoằng Pháp cả). Và con đã đưa ra quyết định đi thuộc em cùng với ý nghĩ: “Đi tu nghịch cũng được, biết đâu vui hơn ở nhà, giao diện gì thì tôi cũng thi đậu vào trường công lập thôi, chả tất cả gì bắt buộc lo nghĩ hết”. Hồi ấy sự kiêu ngạo, kiêu ngạo và đặc biệt là hay bao biện lời là tính bí quyết nổi trội của con. Đó cũng đó là điều làm bà bầu con khóc không ít từ khi bé còn nhỏ. Đứa phụ nữ hư hỏng cả ngày bị người ta chê cười, dè bỉu. Con rất ngông, càng bị chê, càng bị nói thì bé lại càng nạm chấp. Thời điểm đó, con chỉ ao ước làm cho những người mắng con buộc phải tức điên lên, cho dù họ có méc cho người mẹ đánh nhỏ nhiều hơn thì cũng không thể chuyển đổi được con! yếu tố hoàn cảnh đẩy đưa, trù trừ từ thời gian nào con trở thành đứa phụ nữ lập dị, đậm chất ngầu và cá tính như bé trai, sát như không có ai thương với thường buộc phải chơi 1 mình vì không tồn tại bạn.

Bạn đang xem: Tư duy tự do

Khoá tu con tham dự vào năm 2009 là khoá tăng nhiều từ trước đến giờ, rộng 6000 bạn đăng ký tu học. Ngày đăng ký sân chùa đông nghịt người: con trẻ con, người lớn, học tập sinh, sinh viên... Ai cũng chen lấn, giành giật làm sao cho được vào tu. Con ngồi yên trước cửa văn phòng và công sở mà trong tâm địa đầy bực tức sân si, lôi gấp quyển sổ tay ra viết viết ghi ghi mẫu mã như tín đồ trí thức; viết một bài viết với tựa đề “văn hoá xếp hàng”, rồi bạo dạn thể hiện nay sự tức tối và chửi đổng cuộc sống cho giảm sút sân si. Dịp đó tất cả một vị thầy đứng phía sau sườn lưng nhìn con, ngần ngừ thầy tất cả đọc thấy số đông gì nhỏ viết hay là không mà thầy đã nở một nụ cười hiền hậu với con. Lúc ấy, bất chợt lòng nhỏ nhẹ đi. Cố gắng rồi con bất chấp hàng ngũ và cũng tương tự mọi người cố dành riêng cho mình một vé với ý nghĩ “thử coi khoá tu này còn có gì đặc biệt quan trọng mà mọi fan lại bắt buộc tranh giành nhau như vậy!”. Cuối cùng, câu nói hay duy nhất trong mùa hè năm đó của quý thầy đã khiến cho tất cả đông đảo đứa con trẻ trong sân chùa ngày hôm ấy trở thành những người dân hạnh phúc tốt nhất quả đất: “Tất cả các bạn có mặt trong sân miếu sẽ được tham dự khoá tu, chùa sẽ ngừng hoạt động và không nhận khoá sinh nữa, mong các bạn xếp hàng ngay ngắn để gia công thủ tục vào chùa”.

Hôm đầu tiên vào chùa tu, con đã nên ngủ ở hiên chạy tầng trệt khu C và không có chiếu vì chúng ta vào trước đã lấy hết rồi. Tất cả các quần thể A, B, C, D với cả chánh điện đều được dùng làm nệm ngủ nghỉ mang lại tụi con mà vẫn còn đấy thiếu. Như ý sao nhỏ được mấy chị béo trong khoá tu thấy bé ở ngoài đã kéo con vào giảng đường cùng ngủ, rồi băn khoăn lo lắng cho bé cả tuần đó luôn.

Ngày đầu tiên, con suýt đã biện hộ nhau với một tổ bạn kia vì chưng giành khu vực ngồi. Cụ thể lúc sắp tới chỗ ngừng thầy đang dặn là giờ đồng hồ sau lên thì ngồi đúng khu vực cũ, vậy mà con bị giành mất, nhỏ đến hỏi sao lại giành vị trí thì chúng ta đó còn tồn tại vẻ khiêu hấn với con. Nhưng ngay lúc đó thầy đến, có vẻ như nhóm kia khá đông nên con đành đề nghị xuống phía đằng sau ngồi, bụng nghĩ về “cái trang bị gì đâu, đi chùa bên cạnh đó gian dối, tranh giành vậy hả?”. Mô Phật!

Thật sự thì con vốn là một đứa nghịch ngợm nhưng con không quậy phá, từ nhỏ dại con đã trọng điểm niệm là ai đối xử với mình như thế nào thì mình sẽ đáp lại y vậy, thậm chí còn phải hơn! con vào chùa thì vẫn tuân theo như đúng nội quy của quý thầy. Chỉ có một điều là đôi lúc cứ nhoi nhoi. Cơ mà kỳ lạ lắm, bạn đông bởi vậy mà hễ những lần con nhoi lên là phong cách gì cũng trở nên bắt, vậy buộc phải phải ngoan vày sợ thầy mang lại đi lạy sám hối. Đó là lần đầu tiên con từ bỏ giặt quần áo, đem bộ quần áo lam bỏ vô thau nước phệ ơi là bự rồi đổ nước đầy thau, mang đến khi quăng quật xà phòng vào thì quăng quật hoài ko thấy bọt, đang hồi hộp thì sư cô cách lại dậy con cách giặt đồ với chỉ nhỏ giặt làm thế nào cho sạch. Đó cũng là lần đầu tiên con sống xa bên lâu như vậy, sinh sống với từng ấy người không quen biết nhưng mà cái gì cũng phải ngóng theo thiết bị tự trước sau. Lần thứ nhất con phải gấp dòng mùng khổng lồ như vậy, con ngoạn mục tượng được bên trên đời đó lại có dòng mùng nhiều năm mấy mét như thế! các lần tụi nhỏ ăn, ngủ, tu tập, quý thầy hầu như đi theo giám sát, xem chừng tụi nhỏ như mấy đứa trẻ nhỏ tuổi được chị em chăm chút. Mấy thời gian thầy đi ngang mùng của tụi bé trong láng tối, lúc các bạn đều đã ngủ nhỏ thấy cảm cồn lắm! Khuya rồi cơ mà thầy vẫn đi canh chừng tụi con. Gồm có hôm trời mưa to, tụi con đang ngủ mê bỗng dưng tỉnh giấc thì thấy quý thầy đến đóng cửa lại. Bởi khoá tu thừa đông nên có nhiều bạn phải ăn cơm hộp không tính trời. Mưa to, đa số chúng ta ăn dứt quăng cấp hộp cơm trắng ra sảnh rồi chạy đi trú mưa, quý thầy, quý cô và quý Phật tử công quả đội mưa đi gom rác... Quý thầy cô đối xử với tụi con quá tốt, yêu thích và vồ cập tụi con tới mức con cứ thắc mắc rằng vì sao quý thầy cô lại như vậy, trong lúc tụi con nghịch phá như bè lũ quỷ nhỏ, lại chần chờ ý thức, không tuân thủ nghiêm chỉnh nội quy, cũng đều có cả những khi không vâng lời...

Kết thúc Khoá tu mùa hè, nhỏ đã khóc như mưa vì bắt buộc xa miếu và tự hứa với lòng đang quay lại. Con trở về quê hương mang theo hành trang là những bài bác giảng và phần lớn lời dạy của quý thầy cô. Đứa con trẻ nghịch phá, không say đắm vâng lời đã yêu cầu bật khóc trong giờ đồng hồ pháp thoại giảng về bố mẹ vì từ bỏ thấy mình phạm tội ngập tràn. Ngày về, dù bé vẫn cần yếu trở nên êm ả hay và lắng đọng hơn trước được (vì phiên bản tính thừa cứng nhắc) nhưng kể từ đó con dường như không làm người mẹ khóc vì bé lần như thế nào nữa. Cũng kể từ đó không ai hoàn toàn có thể chê trách xuất xắc bảo chị em không biết dạy con nữa. Mỗi lần con nổi sân, gồm những hành vi xấc xược thì bà bầu lại nói một câu: “Chắc mẹ phải lên chùa méc thầy!”, cơ hội đó tình cờ con khựng lại vì bé đã hứa hẹn với quý thầy là sửa đổi, không đậm chất cá tính và làm mẹ bi đát nữa. Các lần mẹ nhắc như thế con thấy nhớ chùa và lời hứa năm xưa cùng với quý thầy. Đứa con trẻ sống bám vào ba mẹ giờ đã biết từ bỏ lập hơn, tự làm cho các quá trình đơn giản như giặt đồ, rửa chén bát hay thi phảng phất là nấu nướng cơm. Đứa trẻ lập dị đã bắt đầu chịu nhường nhịn nhịn, hoà đồng hơn cùng dễ tha sản phẩm công nghệ hơn... Đứa trẻ biến hóa khiến bà bầu phải nói một câu là “Mẹ thấy hàm ân quý thầy lắm!”

Thế mà lại sau nhị khoá tu thường xuyên vào năm 2010, 2011 và tiếp đến là luyện thi đại học, thi đại học, học quân sự chiến lược năm nhất... Bé đã quên lãng và ko nhớ gì đến Khoá tu mùa hè. Đến lúc lên đại học, sinh sống xa nhà với trải nghiệm những tất bật trong buôn bản hội, mọi bất công, toan tính, cả là bị nghịch xấu... Đứa trẻ năm xưa đi đâu mất! Con bước đầu trở thành bạn thực dụng và ước mơ (theo lời bình luận của mẹ và đứa bạn thân). Con ước ao vươn lên trên bạn khác, bởi mọi giá đạt được điều bản thân muốn, mong muốn thành công, không gật đầu bị thua kém kém! cùng những điều ấy đã đưa ra phối con. Con quay cuồng chạy đua và dần tiến công mất vài bạn bạn, vài điều quan trọng đặc biệt và sau cuối bỏ quên cả phần lớn đam mê từ bé bỏng của mình nhằm rồi đêm cho ngồi giữa phòng tối om với khóc. Cứ trường đoản cú hỏi “Mình là ai? Mình đã đi đâu cùng mục đích, hài lòng sống là gì?”. Con chợt thấy rối bời với mất phương hướng... Con mệt mỏi và bi lụy khổ đến chán chường, ko thiết tha nỗ lực điều gì nữa... Rồi chắc hẳn rằng phước duyên vẫn đến, một lần dọn dẹp lại giấy tờ con vô tình phát hiện quyển Nhật ký kết khoá tu năm 2009, vô tình phát hiện những trang viết của bé ngày xưa, trong các số ấy là hình hình ảnh một đứa con nít trong veo, đầy mức độ sống, niềm tin và nghị lực. Bất chợt con thấy lạ lẫm với chủ yếu mình trong hiện tại. Sau đó, con ra quyết định đăng cam kết khoá tu 2014 với ý nghĩ rằng về miếu và “quên bản thân đi để tìm lại bao gồm mình”. Có một điều nhất là khoá tu năm nay chỉ dành riêng cho sinh viên nên ngay khi ấy nhỏ thấy biết ơn vì công sức mình đã ném ra “cày bừa” để đậu đại học. Vậy là con bé nhỏ năm nhì Trường Đại học khoa học Xã hội với Nhân văn sẽ thực sự từ hào cùng cảm kích chiếc thẻ sinh viên của mình (thi đậu đại học cũng là 1 trong những lời hẹn của nhỏ trước quý thầy khi nhưng thầy bắt gặp con “đi chui” vào khoá tu một ngày giành riêng cho sinh viên). Cùng rồi, nhỏ đã được “về chùa”. Những cảm giác thân quen của lần trước tiên đến chùa, vẫn nguyên lành đến bất thần trong con. Sau khoảng thời gian dài không về chùa, lần trở lại này, con có cảm xúc như đứa trẻ ra đi nay được về lại quê hương sống trong vòng tay dịu dàng của bạn thân, bên những kỷ niệm thân nằm trong mà nhỏ đã luôn trân quý! Thầy ơi! con đã thực sự làm “chết đi” các cái xấu vào bảy ngày qua, cùng trở về với đa số suy nghĩ, quan điểm “hướng thiện” vốn dĩ bao gồm sẵn trong mỗi người. Con cảm giác mình được hồi sinh, “trở về” một biện pháp trọn vẹn, và mạnh khỏe nhờ những bài bác pháp thoại, gần như lời khuyên dạy dỗ trong thời gian qua! Bây giờ, nhỏ biết mình buộc phải làm gì, buộc phải đối diện ra sao với cuộc sống và cố gắng mỗi ngày chứ không phải là chạy đua.

“Giá trị chân chính của cuộc đời chưa hẳn là hầu hết điều các bạn có mà là các thứ bạn sống” cùng “đại dương không lúc nào chứa xác chết”, hồ hết lời dạy của quý thầy như nhắc nhở mỗi đứa trong chúng con buộc phải thật sự sống, chứ không hẳn chỉ sống thọ trên đời.

Xem thêm: Đề Kiểm Tra Lịch Sử 6 Học Kì 2 Năm 2021 (4 Đề), Top 8 Đề Thi Học Kì 2 Môn Lịch Sử

“Trừ dục vượt cha mạng

Tâm im hết hy vọng cầu

Mọi đau phiền túa bỏ

Đời này cùng đời sau”.

Con cảm ơn quý thầy đã tổ chức Khoá tu mùa hè cho tụi con. Nhờ bao gồm Khoá tu ngày hè mà con cứng cáp hơn, biết lưu ý đến hơn và cả biết thương yêu hơn! dịp không đi Khoá tu mùa hè suốt mấy năm liền, bé đã nghĩ chắc chắn là mất hết thời cơ rồi cùng Khoá tu ngày hè sẽ phát triển thành những “ký ức tuổi thơ” tươi đẹp. Nhưng hiện thời thì khác, bé nghĩ bản thân sẽ nỗ lực sắp xếp nhằm đi dự khoá tu, cho đến lúc quá tuổi mức sử dụng thì thôi! Rồi nhất mực Khoá tu ngày hè sẽ trở thành những “ký ức tươi sáng của một thời tuổi trẻ” - Nơi con lớn khôn và tìm về.

Con hứa sẽ đổi thay một đứa trẻ con ngoan, cố định sẽ trưởng thành và cứng cáp và nên tín đồ để báo ơn công ơn cha mẹ, không phụ lòng quý thầy đang nhọc lòng chỉ dạy.

Cứ sau từng lần kết thúc Khoá tu ngày hè là bé lại hứa, hứa đủ điều với quý thầy. Bé hứa để tự dặn lòng là phải nỗ lực thực hiện nay đúng lời hứa. Tại vì chưng hứa với bạn bè hay ai khác nhiều khi còn dám lỡ thất hứa hẹn chứ nhưng mà hứa cùng với quý thầy thì thiệt tình con không đủ can đảm làm trái, chỉ biết nỗ lực hết lòng mà thôi.

Xem thêm: Giúp Học Sinh Học Tốt Phần Động Lực Học Chất Điểm ( Có Lời Giải Chi Tiết)

Sáng mai, tụi bé lại trở về cuộc sống đời thường đời hay rồi! giã biệt mái miếu Hoằng Pháp yêu thương. Nhờ cất hộ lại trên đây tấm lòng tri ân thâm thúy và đa số kỷ niệm thân yêu. Rồi con sẽ lại về...