Tập Làm Văn: Ôn Tập Văn Kể Chuyện

     

Giải bài xích tập Tập làm văn: đề cập chuyện (Kiểm tra viết) trang 45 SGK tiếng Việt 5 tập 2. Đề 1. Hãy nói một kỉ niệm cực nhọc quên về tình bạn.

Bạn đang xem: Tập làm văn: ôn tập văn kể chuyện


Đề 1

Hãy kể một kỉ niệm khó quên về tình bạn.

Phương pháp giải:

- con lựa lựa chọn một câu chuyện mình muốn kể.

- nhớ lại những sự câu hỏi chính, sắp xếp các sự việc đó theo một cá biệt tự đúng theo lí.

- Viết thành bài xích văn trả chỉnh.

Lời giải đưa ra tiết:

Tôi và Quỳnh thân quen biết nhau từ hầu hết ngày hai đứa còn học mẫu giáo. Ngày ngày gắn bó cùng với cô bạn nhỏ tuổi xinh khiến cho tình các bạn giữa công ty chúng tôi cứ mập dần lên cùng thân thiết, gắn bó với nhau từ thời điểm nào chẳng hay. Giữa hai đứa đã có khá nhiều kỉ niệm, nhưng khó khăn quên nhất so với tôi lại chính là lần hai cửa hàng chúng tôi cãi nhau lúc ở sân vườn hoa trong trường vào khung giờ giải lao.

Chuyện từ thời điểm cách đó đã tía năm nhưng mang lại đến hiện thời tôi vẫn còn nhớ như in. Buổi sáng hôm ấy là một trong những buổi sáng mùa xuân, ko khí ấm áp, chúng tôi tha hồ hít thở một không khí trong lành. Vườn trường có rất nhiều sắc hoa. Tôi ưa thích nhất là cây hoa cúc vàng. Nó những cánh, nhị sinh hoạt giữa, cánh hoa quyến rũ và mềm mại xếp đa số vào nhau; mùi hương hoa thơm thoang thoảng và trông thật dễ dàng thương, dung nhan hoa màu kim cương rực rỡ. Tôi nói:

- Quỳnh ơi, xem kìa, hoa cúc bắt đầu đẹp làm sao!

Quỳnh bĩu môi:

- Ờ đẹp nhất thật! Nhưng làm thế nào đẹp bởi hoa hồng. Huê hồng là chúa tể của những loài hoa.

Tôi cùng Quỳnh mải tranh cãi với nhau, ai ai cũng cho ý mình là đúng và gồm lí cả. Suốt thời hạn đầu Quỳnh vẫn bảo vệ ý đúng của mình. Quỳnh giận tôi thật rồi! từ góc vườn, bác đảm bảo an toàn lại gần bọn chúng tôi:

- Này nhì cháu, từ nãy mang đến giờ bác bỏ đã nghe hai cháu bất đồng quan điểm với nhau việc hoa nào đẹp hẳn lên rồi. Bây chừ bác nói đến hai cháu nghe nhé: “Hoa nào thì cũng đẹp, mỗi hoa gồm một vẻ đẹp nhất riêng. Cái chủ yếu là chúng ta phải biết chăm sóc cho hoa đẹp mắt hơn, tươi hơn với đâm chồi nhằm nở ra nhiều hoa khác”.

khi bác đảm bảo đã đi xa, khoảng không gian đã vơi lại, tôi với Quỳnh không ôm đồm nhau nữa mà đưa sang một trạng thái vắng lặng đến đáng sợ. Có lẽ rằng cả hai đứa cửa hàng chúng tôi đều hậu đậu về trong phương pháp thể hiện nay tình cảm, không biết phải mở lời như thế nào sau trận tranh cãi xung đột nảy lửa vừa rồi. Được một cơ hội Quỳnh con quay sang cười có tác dụng hoà cùng với tôi:

- mình xin lỗi nhé, dịp nãy mình nóng quá!

Tôi tất tả xua tay:

- Không, mình mới là người nóng nảy, lẽ ra mình yêu cầu đợi Quỳnh bày tỏ ngừng rồi mới lên tiếng.

vườn cửa hoa trước mắt cửa hàng chúng tôi lúc bấy giờ ngoài ra đẹp hơn siêu nhiều. Hai đứa công ty chúng tôi cùng cười vui vẻ với nhau. Bạn bè thân thương là như vậy đấy, giây trước còn bao biện nhau nảy lửa, giây sau sẽ lại hoàn toàn có thể như không có chuyện gì. Làm các bạn với nhau thật sự không thể tránh được những tranh cãi, tuy thế điều đặc biệt quan trọng là chúng ta cần đề nghị học biện pháp hiểu nhau, học giải pháp bao dung và vì chưng nhau nhiều hơn thế nữa nữa

hiện thời chúng tôi sẽ lớn. Bố năm qua, kỉ niệm thời ấu thơ vẫn ứ đọng mãi vào tôi: Một trận tranh cãi ngốc xít, đổi lấy một lần đọc nhau cùng biết do nhau các hơn.


Đề 2

Hãy đề cập lại một mẩu chuyện mà em ham mê nhất trong số những truyện đã làm được học.

Phương pháp giải:

- con lựa lựa chọn 1 câu chuyện mình muốn kể.

- nhớ lại những sự việc chính, sắp tới xếp các sự bài toán đó theo một trơ thổ địa tự vừa lòng lí.

- Viết thành bài bác văn hoàn chỉnh.

Xem thêm: Tại Sao Nói Cuộc Khởi Nghĩa Hương Khê Là Cuộc Khởi Nghĩa Tiêu Biểu Nhất

Lời giải đưa ra tiết:

trong những truyện sẽ học sinh sống Tiểu học, tôi say mê nhất là câu chuyện nói tới ông Nguyễn Khoa Đăng, một ông quan có tài năng xét xử và các kế sách trừ hại cho dân. Tôi đề cập cho chúng ta nghe nhé!

Một lần, bao gồm anh sản phẩm dầu gánh hàng ra chợ bán. Tận dụng anh bận đong dầu mang lại khách, tất cả một fan thò tay vào bị rước trộm tiền. Lúc biết mình bị mất tiền, anh mới sực ghi nhớ ra. Dịp nãy, bao gồm một tín đồ mù quanh quẩn mặt gánh hàng, xua mấy cũng không đi. Anh dám cứng cáp là tín đồ ấy. Anh gởi gánh hàng cho những người quen rồi chạy đi tìm. Tín đồ mù chối phăng rước lí do là bản thân bị mù, biết tiền để đâu mà ăn trộm. Phía 2 bên xô xát nhau một hồi thì bị bộ đội bắt giải về quan.

Trước vị quan liêu Nguyễn Khoa Đăng, tín đồ mù nhất quyết chối nhận định rằng anh mặt hàng dầu vu cáo. Quan hỏi:

- Anh gồm mang chi phí không?

người mù đáp:

- Có, nhưng đấy là tiền của tôi.

- Cứ chuyển đây!

Khi fan mù móc tiền ra, quan liêu sai tín đồ múc một chậu nước, bỏ số tiền vào chậu. Váng dầu nổi lên. Tín đồ mù đành thừa nhận tội. Ngỡ như là vụ án sẽ xong, náo ngờ quan lại lại phán:

- Tên đánh tráo này là kẻ giả mù. Vì chưng nếu mù làm thế nào hắn biết nơi để tiền nhưng lấy.

Rồi ông sai bộ đội lôi kẻ đánh cắp ra đánh. Bị đánh đau quá, hắn bèn mở cả nhị mắt, van lạy quan lại tha tội.

Tôi rất bái phục ông Nguyễn Khoa Đăng và nỗ lực học thật tốt để về sau trở thành một fan tài giỏi, liêm chính như ông.


Đề 3

Kể lại một mẩu chuyện cổ tích nhưng em biết theo lời một nhân đồ gia dụng trong mẩu chuyện đó.

Phương pháp giải:

- con lựa lựa chọn một câu chuyện bạn muốn kể.

- lưu giữ lại những sự việc chính, sắp xếp các sự vấn đề đó theo một đơn nhất tự vừa lòng lí.

- Viết thành bài bác văn trả chỉnh.

Lời giải bỏ ra tiết:

Tôi là tín đồ em trong mẩu truyện Cây Khế. Mỗi lần nhớ lại chuyện xưa, lòng tôi nặng trĩu một nỗi buồn. Đó là nỗi bi thương vì anh tôi đã vĩnh viễn ra đi vị lòng tham lam vô độ.

cơ hội sinh thời, cha mẹ tôi có một gia tài tương đối lớn. Khi họ mất đi, anh tôi giành hết đơn vị cửa, ruộng vườn, đất đai,... Anh chỉ khiến cho tôi một túp lều nhỏ tuổi và một cây khế. Tôi lúc nào cũng hiếu thuận buộc phải nhất mực nghe theo, không dám yên cầu gì hơn.

Hằng ngày, vợ chồng tôi ra sức siêng bón đề xuất cây khế mau đơm hoa, kết trái. Quan sát cây khế trĩu quả, vợ ông chồng tôi vui miệng khôn xiết. Cây khế đã trở thành nguồn sinh sống của gia đình tôi.

Một ngày kia, bỗng bao gồm một nhỏ chim kỳ lạ từ đâu bay đến đậu trên cây khế. Chim thiệt đẹp. Bộ lông nó trơn mịn như nhung, thân hình chim to mập như đại bàng. Chim nạp năng lượng khế đơn vị tôi siêu nhiều, nó mổ không còn quả này mang lại quả khác. Tôi thiệt xót lòng cơ mà không nỡ xua đuổi chim đi. Tôi đưa ra đứng dưới cội mà kêu than với chim rằng:

- mái ấm gia đình ta sống dựa vào cây khế này thôi, nay chim ăn uống hết thì ta sống làm sao?

Tôi vừa chấm dứt lời thì chim kêu lên thành tiếng:

“Ăn một trái khế, trả một viên vàng. May túi cha gang, mang đi mà đựng”

thiệt ngạc nhiên! Tôi không nghĩ là rằng chim sẽ giúp đỡ mình nhiều sang, nhưng tôi vẫn bảo vk may một chiếc túi vừa đúng tía gang. Sáng hôm sau, chim cho và đưa tôi đi đem vàng, tôi cực kỳ vui hoan lạc vì rất nhiều vàng nghỉ ngơi đấy, nhưng tôi chỉ lấy toàn vẹn đựng vào trong túi rồi leo lên lưng chim nhằm chim chở về nhà. Mái ấm gia đình tôi đã trở nên phú quý từ đi dạo ấy. Tôi sẽ có cơ hội giúp đỡ người nghèo khó trong làng. Vợ ông chồng tôi âm thầm cảm ơn chim thần tốt bụng đã trợ giúp chúng tôi. Chẳng bao lâu, anh tôi biết được sự việc trên bắt buộc sang nhà tôi tớ đổi tài sản của anh đế rước lại cây khế. Vốn chiều lòng anh đề nghị tôi chấp thuận. Tôi chỉ mong bạn bè thuận hòa và gia đình êm ấm. Cụ là hàng ngày anh cứ đứng ờ cội cây khế mà chờ mong chim lạ.

Xem thêm: Đề Thi Thử Ngữ Văn Nam Định 5 Năm Liền Trúng Đề Thi Tốt Nghiệp Thpt Chính Thức

Sự chờ mong của anh cũng đến. Chim lạ cất cánh tới ăn uống khế, anh tôi kêu than với chim. Chim lạ cũng kêu thành giờ đồng hồ như lần trước. Anh tôi mừng quá, lòng tham của anh trỗi dậy. Anh bảo vk may dòng túi mười hai gang để sẵn sàng đi rước vàng. Sáng sủa sớm hôm sau, chim bay đến chở anh đi mang lại núi vàng. Đến nơi, chim đáp cánh xuống. Thấy được vàng, anh hoa cả mắt. Anh không cầm được lòng tham cần cố lấy mang lại thật các vàng. Anh đựng đầy vào túi mười nhì gang cùng còn đem thêm che vào trong người. Cơ hội về, chim cất cánh qua giữa biển khơi thì chạm mặt cơn gió mạnh, chim mỏi cánh bảo anh thả bớt vàng xuống nhưng anh không chịu đựng nghe lời, cứ khư khư ôm siết lấy túi vàng. Hốt nhiên cánh chim chao đảo. Chim không chịu đựng được nữa bởi quá nặng cần đã buông bỏ anh tôi cùng cái túi xoàn xuống biển.

Tôi thật nhức xót mang đến anh. Giá chỉ như anh tôi đừng tham lam thì đâu bao gồm kết cục bi thiết như thế. Từ câu chuyện về cây khế và chim thần, tôi ao ước nhắn gởi mọi tín đồ một điều: